Đói, đói quá.
Ngay khoảnh khắc ý thức quay về, Chu San cảm thấy mình sắp chết rồi, một cái chết rõ ràng vì đói.
Cơn ác mộng này thật kinh khủng. Chu San dùng hết sức bình sinh mới thoát ra được, khó nhọc hé mắt, đầu óc quay cuồng.
Ánh mặt trời chói chang, Chu San đang nheo mắt thành một đường hẹp kinh ngạc nhìn mọi thứ xung quanh.
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, phát hiện mình sắp chết đói thật, đáng sợ không? Còn có chuyện đáng sợ hơn: xung quanh toàn là “xác chết” la liệt, ai nấy đều áo quần rách rưới, mặt mày hốc hác, gầy trơ xương và bản thân cô cũng là một trong số đó.
Rốt cuộc cơn mơ này đã tỉnh hay chưa?
“Sao lại dậy rồi?” Một giọng nói thều thào ngắt ngang dòng suy nghĩ của Chu San.
Bị “xác chết” sống lại dọa cho hai mắt trợn tròn, vốn đã gầy đến mức hốc mắt lõm sâu, bây giờ đôi mắt lồi ra trông lại càng đáng sợ. Có điều, Chu San không hề hay biết bộ dạng kinh khủng của mình lúc này.
Chu San muốn hét lên hỏi đối phương là người hay quỷ, nhưng cơn đói rút cạn sức lực khiến cô chẳng thể bật ra thành tiếng, chỉ đành không tiếng động mở miệng.
Chu San suýt chút nữa thì nghẹn chết: “...”
Aaaa! Cô ăn cỏ rồi! Cô vậy mà lại đi ăn cỏ!
Cô còn chưa kịp gào thét trong đầu xong, tiếng “ùng ục” trong bụng đã vả cho cô một cái tát. Ăn xong lại càng đói hơn. Cô liếm liếm môi, một mùi tanh của đất xộc lên, là bùn đất dính trên rễ cỏ.
Cảm nhận được vài ánh mắt đang săm soi, Chu San mới nhận ra phản ứng của mình đã kinh động đến các “xác chết” đang nằm la liệt.
Ánh mắt tựa sói đói khiến Chu San sợ hãi, cô lập tức co người lại bên cạnh gã “anh trai xác chết” đã cho mình cỏ, nhắm mắt lại rồi bắt đầu nằm giả chết, tự nhủ mình mau tỉnh lại đi, sao lại là một giấc mơ nối tiếp giấc mơ thế này.
Khi Chu San nhìn thấy chính mình đang ngấu nghiến ăn uống, bộ dạng chẳng khác nào quỷ đói đầu thai, cô biết mình vẫn còn đang trong mơ. Chết tiệt, giấc mơ này không tỉnh lại được nữa à?
“Đúng vậy.”
!!!
Chu San chết lặng nhìn người đang dần hiện hình trước mặt mình, chính xác hơn là một con quỷ. Một con quỷ mà cô rất quen thuộc, nhưng chưa bao giờ thực sự gặp mặt, quen thuộc đến lạ. Cô cũng tài thật, lại có thể mơ thấy cả Bạch Vô Thường.
“Chúng ta quen nhau lắm, đồ quỷ thất đức.” Bạch Vô Thường nhìn Chu San còn đang ngơ ngác không hiểu gì trước mặt, rồi lại liếc sang con quỷ đói mới nhập môn đang ngấu nghiến ăn. Hay thật, bảo sao hôm qua Lão Hắc lại mời mình uống rượu, thì ra là bày sẵn một bữa Hồng Môn Yến lớn thế này.
“Quỷ thất đức là nói ai vậy?” Chu San ngơ ngác hỏi.
“Nói cô đấy.” Để không phải tăng thêm việc, Bạch Vô Thường đi thẳng vào vấn đề: “Nhìn thấy nó chưa?”
Đang rất muốn tỉnh lại, nhưng véo mãi mà chẳng thấy đau, Chu San đành bất lực đáp lại NPC trong mơ của mình: “Thấy rồi, đó là tôi mà, có phải vừa xinh đẹp vừa rạng rỡ không.”
Bạch Vô Thường: “...”
“Đó không phải cô, đó là quỷ đói. Nói thế này cho dễ hiểu nhé, cái vỏ bọc “vừa xinh đẹp vừa rạng rỡ” đó đã bị quỷ đói chiếm mất, còn cô là con quỷ thất đức, đã bị hất cẳng, sau đó bị nhét vào chính cái vỏ của quỷ đói. Lúc nãy cô đói đến mức gặm rễ cỏ không phải là mơ đâu, đó chính là lý do mà con quỷ đói kia thà vứt bỏ cả đống công đức cũng phải cướp lấy cái vỏ của cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)