Ồ hố?
Thật hay giả thế?
Thịnh lão nhị thực sự đã thông suốt rồi sao?
Ánh mắt dân làng sáng rực lên, từng người một xô xô đẩy đẩy mắng chửi om sòm đuổi Bà cụ Thịnh ra khỏi đầu hàng.
Bà cụ Thịnh tức giận liên tục chửi bới, nhưng chẳng có tác dụng gì, Thịnh Hưng Quốc căn bản không thèm để mắt tới bà ta.
Đến việc xì hơi ông còn thấy có giá trị hơn, chứ Bà cụ Thịnh trong mắt Thịnh Hưng Quốc thì ngay cả một cái rắm cũng chẳng bằng.
Bà cụ Thịnh trong thôn vốn nổi tiếng trộm gà bắt chó, ngang ngược vô lý, mối quan hệ với hàng xóm láng giềng cũng cực kỳ tệ hại. Đàn ông nhà họ Thịnh lại không có ai ở nhà, ai thèm nể mặt bà ta chứ!
Đợi đến khi muốn quay lại vị trí cũ trong hàng ngũ thì chỗ đó đã bị người khác lấp vào từ lâu rồi.
Thịnh Hưng Quốc không muốn để bà già này được ăn ngon, liền cố tình lừa bịp: “Hừ, thịt cổ lợn nhiều nạc, đầu lợn toàn là xương, bố mày cứ chặt đầu lợn cho mày đấy!”
“Tao không lấy! Ai thèm cái thứ toàn xương xẩu đó chứ! Tao... tao... tao lấy phần cổ lợn kia!”
Thịt nhà Bà cụ Thịnh trước giờ đều do Thịnh Hưng Gia chọn miếng ngon nhất mang về, bà ta làm sao biết cách chọn những thứ này?
Bà ta chỉ biết phần thịt cổ lợn không ngon lắm, nhưng dù sao đó cũng là thịt, chắc chắn phải hơn đống xương xẩu kia rồi chứ?
Đúng là đồ ngu xuẩn.
Thịnh Hưng Quốc vung dao hạ xuống, chẳng thèm phản đối lấy một câu, trực tiếp tính theo đầu người chín miệng ăn nhà họ Thịnh mà chặt ra bốn cân năm lạng.
Toàn bộ đều là phần thịt hạch bạch huyết ở cổ lợn.
Theo lý mà nói thì phải được bảy cân hai lạng, mỗi người tám lạng.
Thịnh Hưng Quốc lại bảo: “Đại đội trưởng nói rồi, thịt ngon mỗi người chỉ được chia năm lạng thôi.”
Đại đội trưởng: “...”
Thằng Thịnh lão nhị này đúng là độc mồm độc miệng thất đức thấu trời, đến cả mẹ ruột của mình cũng dám gài bẫy.
Ông nói phần thịt cổ lợn là thịt ngon bao giờ cơ chứ!
Bà cụ Thịnh tức giận đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập: “Mày nói láo! Thịnh cổ lợn mà là thịt ngon thì làm sao bị thừa lại được?”
Thịnh Hưng Quốc bĩu môi: “Người khác đều muốn lấy phần nhiều, thừa lại thế này cũng chẳng còn cách nào. Mấy người phía sau, thịt không còn nhiều đâu, còn không mau tới đây?”
Ông lười đôi co, vừa gọi dân làng phía sau một tiếng, lập tức có người tiến lên đẩy phắt Bà cụ Thịnh sang một bên.
Bà cụ Thịnh tức quá ngồi bệt xuống đất lại bắt đầu lăn lộn ăn vạ. Đầu bà ta vốn đang có vết thương, đây cũng là do gắng gượng lắm mới lết ra ngoài được.
Vừa nãy lại hao tổn hết sức lực để đánh nhau một trận, làm loạn chưa được bao lâu thì cả người đã lịm đi không còn động tĩnh gì nữa.
Ngưu Tiểu Hồng và Ngưu Tiểu Thúy sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc.
Ngưu Tiểu Thúy lại chạy tới cầu cứu Thịnh Hưng Quốc, theo bản năng thị vẫn nghĩ Thịnh Hưng Quốc vẫn là người nhà họ Thịnh, vẫn là con trâu già cam chịu cày cuốc của nhà họ Thịnh.
Thế nhưng Thịnh Hưng Quốc ngay cả liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn thị, tay vung dao hạ xuống, tay vung dao hạ xuống, máu lợn bắn tung tóe đầy người Ngưu Tiểu Thúy...
Cuối cùng cũng chia xong, đã là chuyện của hai tiếng đồng hồ sau.
Đương nhiên, Thịnh Hưng Quốc đã sớm chọn phần thịt ngon của nhà mình và chặt xong xuôi từ trước: thăn, vai giòn, ba chỉ, mỗi thứ một ít.
Người ông dính đầy máu me, Đại đội trưởng dặn dò người chấm công ghi cho ông hai mươi hai điểm công, cũng chẳng dám bảo Thịnh Hưng Quốc ghé qua nhà mình mà nói thẳng: “Giấy dán cửa sổ lát nữa tôi sẽ mang qua, tiện thể cho chú mượn tạm ít lương thực, đến cuối tháng trừ thẳng vào điểm công, chú về nhà đi.”
Đại đội trưởng đâu phải kẻ ngốc, người ta đã chủ động lấy lòng ông, sao ông có thể nhận không được?
Hơn nữa, ông luôn cảm thấy Thịnh Hưng Quốc dạo này sắp đổi đời đến nơi rồi, ngay cả Ngưu Đại Lực ở chỗ ông ta cũng chẳng chiếm được chút hời nào...
Nhìn cái vẻ liều mạng bất cần đời của ông ta, biết đâu chừng sau này có lúc lại phải nhờ vả đến.
Thịnh Hưng Quốc cởi mảnh vải rách dính đầy máu dùng làm tạp dề vứt xuống đất, xách mấy tảng thịt lên nói: “Vậy thì cảm ơn Đại đội trưởng nhé, lần sau có việc thế này chú cứ gọi tôi. Bảo đảm chia chác rõ ràng rành mạch cho chú.”
Đại đội trưởng: “...”
Được rồi, lại ở đây lấy lòng nữa rồi!
Ông phẩy phẩy tay: “Đi đi, mau về đi.”
Thịnh Hưng Quốc vui vẻ xách ba tảng thịt sải bước về nhà. Còn về phần Bà cụ Thịnh, đã sớm được Ngưu Tiểu Hồng và Ngưu Tiểu Thúy cõng tới chỗ bà thím thầy thuốc trong thôn rồi.
Dưới chân núi Tây Sơn, nhà họ Thịnh.
Tôn Nhị Nữu tỉnh lại sớm hơn Thịnh Hạ, vừa uống thuốc xong, lúc này đang quỳ trên giường sưởi dập đầu tạ ơn Vương Đại Hoa: “Thím Đại Hoa ơi cháu cảm ơn thím nhiều lắm! Lại càng cảm ơn em gái Thịnh Hạ nữa! Thân thể cháu ra sao cháu tự biết chứ! Ban nãy cháu còn nhìn thấy cả cụ cố nhà cháu rồi cơ mà! Hu hu hu... Hai người đã cứu mạng cháu! Nếu không nhờ có em Thịnh Hạ thì cháu thực sự đã đi gặp cụ cố rồi! Hu hu hu...”
Tôn Nhị Nữu kích động đến mức nói năng lộn xộn.
Không phải chuyện đùa đâu!
Ban nãy cô ta thực sự cảm thấy mình vừa dạo một vòng trước cửa ải Diêm Vương, dường như không chỉ nhìn thấy cụ cố, mà linh hồn cô ta còn bay lơ lửng nhìn thấy mẹ mình gào khóc ăn vạ, nhìn thấy anh trai và chị dâu lạnh lùng đứng nhìn khoanh tay.
Em gái Thịnh Hạ không biết đã làm phép gì trên người cô ta, thế là cô ta liền quay trở về được!
Mở mắt ra lần nữa liền nhìn thấy một cô bé đầu trọc lốc như bị chốc đầu ngồi bên cạnh. Cụ thể đã làm những gì thì Tôn Nhị Nữu không nhìn rõ, cô ta chỉ biết cái mạng này của mình là do Thịnh Hạ nhặt về từ cõi chết!
Tôn Nhị Nữu khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, đem cả nhà họ Ngưu ra mắng chửi một lượt, ngay cả anh trai và chị dâu nhà mình cũng không tha.
Ừm, chính là kiểu lôi cả mười tám đời tổ tông ra mắng chửi một trận tơi bời hoa lá ấy.
Lão Phật Gia ngày xưa từng đối phó với bao nhiêu phi tần ngoài mặt cười nói sau lưng đâm dao, thế nhưng đối với loại thôn phụ đầu óc đơn giản, không có chút tâm cơ nào thế này thì bà thực sự bó tay toàn tập.
Khuyên vài câu không có tác dụng gì, bà liền ngồi ở đầu giường sưởi vừa lau mồ hôi cho con gái, vừa coi như điếc tai mà lắng nghe.
Thịnh Hưng Quốc xách thịt trở về, vừa vặn nhìn thấy cậu thiếu niên cao gầy đang trốn ở góc sân nhìn trộm vào trong.
Bên trong vọng ra tiếng chửi bới oang oang của Tôn Nhị Nữu.
Thịnh Hưng Quốc không lên tiếng, từ tối hôm qua ông đã cảm thấy đứa con trai này có gì đó rất không đúng rồi.
Thịnh Hưng Quốc rón rén bước tới...
Chóp mũi Thịnh Hoài ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc. Đợi đến khi cậu cảm nhận được trên đầu có một bóng đen phủ xuống, vừa ngước nhìn lên thấy một người toàn thân đầy máu me, sợ tới mức suýt nữa thì hồn bay phách tán!
“Á... Ma... Có ma!”
Thịnh Hưng Quốc cười khẩy: “Thằng nhóc nhà mày, sao không tiếp tục giả vờ nữa đi?”
Thịnh Hoài: “!”
Toang rồi toang rồi mẹ ơi, cậu quên mất mình đang đóng vai một thằng ngốc!
Bây giờ chữa cháy... Liệu còn kịp... không nhỉ?
Thịnh Hoài cũng là một tay diễn xuất cừ khôi, ánh mắt lập tức trở nên đờ đẫn ngơ ngác, chỉ tay vào bộ quần áo đẫm máu của Thịnh Hưng Quốc: “Ma... Ma...”
*Bốp...* Một cái tát giáng thẳng vào đầu Thịnh Hoài: “Mẹ kiếp, tao thấy mày mới giống ma đấy! Cút sang một bên! Về phòng nghĩ xem nên bịa chuyện thế nào đi, tốt nhất là mày nên cho bố mày một lời giải thích hợp lý.”
Cửu Thiên Tuế chính là một con cáo già thành tinh!
Người ta chuyện gì trên đời mà chưa từng thấy qua chứ?
Thịnh Hoài tối qua có thể coi là bị dọa sợ, thế còn sáng nay thì sao?
Sáng nay khi Ngưu Đại Lực vừa tới, thằng nhóc này đã kéo chặt lấy ông, sợ ông bước ra ngoài đối đầu với Ngưu Đại Lực.
Một thằng ngốc suốt ngày chỉ biết ru rú trong nhà, cho dù nó biết Ngưu Đại Lực hung dữ, cũng không đến mức người ta mới đứng ngoài cổng mà nó đã túm lấy áo ông rồi miệng bảo “sợ”.
Thịnh Hoài: “...”
Uất ức, muốn khóc quá đi mất, nếu không phải sợ ông gặp chuyện không may thì tôi thèm để lộ sơ hở chắc?
“Cút cút cút!” Thịnh Hưng Quốc nhìn thấy cái bộ dạng ẻo lả như nàng dâu nhỏ của cậu là thấy bực mình.
Đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, lại làm ra cái trò mèo này!
Những năm ông làm thái giám còn ra dáng đàn ông hơn cái thằng con ngốc này nhiều!
Thịnh Hưng Quốc vừa định bước vào phòng thì lại phát hiện cả người mình dính đầy máu.
Thế này không ổn, làm kinh động đến Lão Phật Gia thì phải làm sao?
Thịnh Hưng Quốc nhìn vào bộ quần áo chằng chịt những mảnh vá trên người Thịnh Hoài, ra lệnh: “Cởi ra.”
Thịnh Hoài ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng, hai tay ôm chặt lấy ngực: *Không được đâu! Thủ phụ đại nhân đây là muốn làm cái trò gì thế?*
Thịnh Hưng Quốc lôi cậu quay trở lại căn phòng ở giữa, trong phòng lập tức vang lên tiếng khóc lóc tủi thân uất ức của thiếu niên...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
