Thịnh Hưng Quốc đoán không hề sai, việc xẻ thịt lợn này vừa tốn sức lại vừa chẳng được lòng ai, chỉ cần thịt lợn chênh nhau một hai lạng thôi là dân làng cũng có thể gây náo loạn lên được.
Thêm vào đó là vô cùng bẩn thỉu, máu me dính đầy người thì chiếc áo trên người coi như khỏi giặt sạch.
Mỗi nhà mỗi hộ mùa đông gom góp được manh áo bông đâu có dễ dàng gì? Vì mười điểm công đó thì thật không bõ công!
Thịnh Hưng Quốc hỏi: “Trả bao nhiêu?”
Đại đội trưởng định bụng nói thẳng là mười điểm công tối đa.
Nghĩ lại thì ban nãy ông cũng đã hô hào rồi, tăng lên tận mười lăm điểm công mà vẫn chẳng ai chịu nhận làm, ai nấy đều đút tay vào túi áo đứng chờ chia thịt.
“Mười tám điểm công, con lợn rừng này là lợn choai, không đến hai tiếng là xẻ xong thôi.”
Thịnh Hưng Quốc ngẫm nghĩ một lát: “Hai mươi hai điểm công, chia thêm cho tôi một cân thịt nữa thì tôi làm, tiện thể cho tôi thêm chút giấy dán cửa sổ.”
Ừm, là cho không luôn chứ không phải mượn nợ.
Đại đội trưởng hít sâu một hơi, vừa định từ chối, thế này thì khác gì cho Ngưu Đại Lực ba mươi điểm công đâu cơ chứ!
Thịnh Hưng Quốc lại bồi thêm: “Bảo đảm không lệch dù chỉ một lạng.”
“Chém gió, thợ mổ lợn trên huyện cũng chẳng dám nói câu này.”
“Chứ còn gì nữa, nếu không phải tự dưng nhặt được con lợn rừng thì ai thèm dùng hắn ta chứ!”
Mỗi lần đến cuối năm cần mổ lợn đều phải lên tận huyện mời thợ mổ chuyên nghiệp, chỉ khi gặp tình huống bất ngờ thế này mới dùng tới Thịnh Hưng Gia.
Thế nhưng vận may từ trên trời rơi xuống thế này, mấy năm liền quả thực cũng chẳng có lấy hai lần.
Đại đội trưởng sợ cái gì nhất? Sợ rắc rối nhất!
Tiếng bàn tán của dân làng ông tạm thời không màng tới, mà quay sang hỏi: “Lời cũng không cần nói chắc nịch quá đâu, cứ tàm tạm là được... Chú làm thật được chứ?”
Thịnh Hưng Quốc đã cầm con dao pha thịt lên: “Thử là biết ngay thôi. Nhà Đại đội trưởng được chia bao nhiêu?”
Con lợn rừng một trăm chín mươi sáu cân vừa mới cân xong, tính cả đầu người trong thôn thì mỗi người được chia chưa đầy một cân.
Cộng thêm một cân thưởng thêm cho Trần Tú Mai và Tôn Nhị Nữu nữa.
Đại đội trưởng nhẩm tính: “Nhà tôi có ba miệng ăn cứ tính là hai cân bốn lạng đi. Khoan đã, khoan đã, chú đợi một chút!”
Đại đội trưởng thấy Thịnh Hưng Quốc định hạ đao liền vội vàng ngăn lại: “Thịt lợn không thể chia kiểu đó được! Từng bộ phận chia nhiều hay ít không giống nhau. Ví dụ như phần cổ lợn thì có thể chia nhiều hơn một chút, phần mông thì phải chia ít đi.”
Đại đội trưởng lại quay sang đám đông đang nhốn nháo như ong vỡ tổ quát lớn: “Mau xếp hàng lại! Ai đến trước được trước! Chia phải phần thịt không ngon thì cấm có gây sự đấy!”
Dân làng nghe vậy cũng không dám đứng đùa cợt nữa, lập tức bắt đầu chen lấn vào hàng ngũ.
Chen chúc đến mức suýt chút nữa thì đánh nhau!
*Choang...*
Chỉ nghe thấy một nhát dao hạ xuống, toàn bộ chiếc thớt gỗ xẻ thịt đều bị chém gãy đôi!
Mọi người lập tức im phăng phắc như thóc ngâm, không thể tin nổi mà trố mắt nhìn Thịnh Hưng Quốc.
Đại đội trưởng cũng ngớ người mất một lúc, liên tục gật đầu: “Đúng! Ai còn gây sự là không chia cho nữa đâu đấy! Người trẻ nhường người già một chút! Người già nhường... phụ nữ có thai thì đừng có chen chúc làm gì! Một nhà không cần phải xếp hàng cả lũ, cử ra một người đại diện thôi!”
Trời đất ơi, may mà có Thịnh Hưng Quốc một đao chém xuống trấn áp được cả đám.
Sao lại có cả phụ nữ đang mang thai ở đây nữa cơ chứ? Nếu lỡ bị chen lấn sảy thai thì hỷ sự lại biến thành tang sự, thể nào cũng lại làm ầm ĩ lên cho xem!
Vào giây phút này, Đại đội trưởng cảm thấy để Thịnh Hưng Quốc ra xẻ thịt là quyết định vô cùng đúng đắn.
“Thịnh Hưng Quốc! Mày ở đây làm trò quỷ gì thế hả?”
Đột nhiên từ trong đám đông truyền đến tiếng la hét chói tai của một bà lão.
Mọi người nhìn theo hướng âm thanh phát ra, đó là Bà cụ Thịnh đang quấn một vòng vải thô trên đầu, được Ngưu Tiểu Hồng và Ngưu Tiểu Thúy đỡ hai bên, lạch bạch chạy tới.
Bà cụ Thịnh trước giờ chưa từng biết đứa con thứ hai vô dụng này của mình lại có thể làm được việc xẻ thịt lợn.
Trước đây khi không mời được thợ mổ lợn đều là do con trai cả làm thay, không chỉ được chia nhiều thịt lợn hơn mà điểm công cũng nhận được nhiều!
Bà ta không chịu nổi việc nhìn thấy nhà nhị phòng sống sung sướng, liền nhe nanh múa vuốt xông tới định túm lấy Thịnh Hưng Quốc.
Thịnh Hưng Quốc giơ cao con dao pha thịt lên, Bà cụ Thịnh lập tức chùn bước, hất văng hai đứa con dâu ra rồi đập đùi gào khóc thảm thiết: “Bà con lối xóm ơi! Mọi người nhìn thấy rồi đấy! Đồ con bất hiếu này! Đồ súc sinh! Là do bà già này mất hết lương tâm sao? Là do thằng Thịnh Hưng Quốc này táng tận lương tâm thì có! Đến mẹ ruột mà nó cũng dám vung dao chém!
Nhìn cái đầu của tôi này, đều là do nó làm đấy! Mọi người còn bảo bà già này bất nhân bất nghĩa, tôi là loại người như thế sao?”
Thịnh Hưng Quốc không chút biểu cảm: “Mẹ tao chết lâu rồi, đừng ở đây nhận vọ họ hàng.”
“Ối giời đất ơi! Đồ súc sinh! Mày còn dám rủa tao chết nữa cơ đấy!” Bà cụ Thịnh thừa dịp đông người, vừa ăn vạ vừa lăn lộn dưới đất.
Lúc này đã có người mang một khúc gỗ mới đến, Thịnh Hưng Quốc một tay xách con lợn rừng đập mạnh xuống khúc gỗ, tay vung dao hạ xuống, phần mông lợn liền đứt phăng một tảng thịt.
Kế toán bên cạnh run rẩy cầm lấy đặt lên bàn cân, không thừa không thiếu, đúng tròn hai cân bốn lạng...
Đại đội trưởng: “...”
Ông vốn định nói rằng phần thịt mông ngon như thế không thể lấy nhiều như vậy được.
Thế nhưng, ai mà chẳng muốn được chia phần thịt ngon hơn cơ chứ.
Thấy không ai có ý kiến gì, Đại đội trưởng cũng vội vàng nhét tảng thịt vào tay vợ mình, bảo bà mau đem về nhà.
Bà cụ Thịnh còn định gào thét tiếp nhưng đã chẳng còn ai buồn đoái hoài đến bà ta nữa rồi.
Xem náo nhiệt sao thơm ngon bằng thịt lợn được chứ!
Người bên cạnh đẩy Bà cụ Thịnh một cái: “Tránh ra một bên, đừng có làm lỡ dở việc chia thịt của tôi!”
“Úi chà, bà đứng chắn hết cả lối của tôi rồi!”
“Đi đi đi, xuống cuối hàng mà đứng!”
Mọi người xô xô đẩy đẩy, đẩy cả Bà cụ Thịnh cùng hai đứa con dâu xuống tận cuối hàng ngũ.
Bà cụ Thịnh tức đến mức không thốt nên lời, cả người run lên bần bật.
“Mẹ...”
“Mẹ cái con khỉ họ mẹ ấy! Chỉ biết cùng thằng anh em nhà đẻ mày làm trò xằng bậy! Mày nhìn xem bị đẩy xuống tận đâu rồi hả?!” Bà cụ Thịnh quay sang mắng té tát vào mặt hai đứa con dâu.
Ngưu Tiểu Thúy không tham gia vào trò hề sáng nay, nhưng vì cũng là người nhà họ Ngưu nên vẫn bị mắng lây.
Ngưu Tiểu Hồng vô cùng bực bội: “Mẹ, mẹ nói thế là không đúng rồi, chẳng phải mẹ bảo con đi tìm anh trai con tới quậy sao? Anh trai con còn đang bị thương kia kìa!”
Bà cụ Thịnh: “...” Tức đến mức thở hồng hộc.
Ngưu Tiểu Thúy đứng bên cạnh lí nhí nói: “Mẹ, anh hai đang xẻ thịt ở đằng kia, mình với anh ấy là người một nhà có thể được chia trước mà.”
Việc xẻ thịt lợn này tuy nhiều khuyết điểm nhưng cũng có ưu điểm, đó là người chặt thịt có thể chia cho người nhà mình trước.
Đôi mắt Bà cụ Thịnh đảo một vòng, chẳng phải đúng là cái lý này sao? Khi con trai cả của bà ta chia thịt, nhà bà ta có bao giờ phải xếp hàng đâu cơ chứ?
Thế là, Bà cụ Thịnh lại dẫn theo hai đứa con dâu chen lên đầu hàng: “Con trai à...”
“Cút.” Thịnh Hưng Quốc mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: “Tao nói lần cuối cùng, mẹ tao chết rồi!”
*Rầm...* Một nhát dao chém xuống, lại chặt đứt thêm một tảng đùi lợn.
Bà cụ Thịnh run rẩy, không còn vẻ hống hách chửi bới như ban nãy nữa, ngược lại còn dày mặt nịnh bợ: “Sao lại nói lời tuyệt tình thế chứ, con là từ trong bụng mẹ chui ra, dù có chia nhà đi chăng nữa thì vẫn là người một nhà, đúng không? Con xem mẹ tới muộn, thân thể lại yếu ớt, trời đông giá rét thế này, con chia trước cho mẹ một phần đi?”
Dân làng trong lòng thầm mắng chửi!
Trời vào đông rồi, ai mà chẳng thấy lạnh! Cứ như mỗi mình bà thân thể yếu ớt, mỗi mình bà biết lạnh không bằng!
Nhưng người xẻ thịt lại đúng là con trai của Bà cụ Thịnh, hỏi có tức không cơ chứ?
Thịnh Hưng Quốc cười khẩy, không thèm để ý đến Bà cụ Thịnh mà quay sang nhìn dân làng: “Bà già này không biết xấu hổ muốn chen ngang, mọi người cũng nhường chắc? Nhị phòng chúng tôi đã chia nhà ra riêng rồi, tôi với bà ta chẳng có họ hàng thân thích gì sất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

