Hoà Vân Sinh nhíu mày hỏi: "Ngươi nói cái gì?"
Hoà Yến vẫn đứng yên tại chỗ, nghiêm túc lặp lại: "Ta nói, đệ bổ củi như vậy là không được."
Thiếu niên tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Hoà Yến, ngươi có bệnh thì về phòng đi, đừng có ở đây gây chuyện."
"Đệ bổ như thế thì đến tối cũng không xong đâu." Hoà Yến vẫn không nhúc nhích.
Hoà Vân Sinh dường như đột ngột nổi giận, cây rìu trượt khỏi tay rơi mạnh xuống nền đá xanh phát ra tiếng động lớn. Hắn bước lên một bước, giận dữ quát: "Nếu không phải vì tốn tiền chữa bệnh cho ngươi thì cha cũng chẳng phải cho gã sai vặt nghỉ việc. Ngươi cũng biết là phải bổ đến tối cơ đấy, chưa từng bổ củi thì đừng có ở đó chỉ tay năm ngón, giỏi thì ngươi vào mà làm!"
Trong lòng Hoà Yến khẽ động, hoá ra trong nhà vốn có người hầu sai vặt, chỉ vì nhà nghèo, tốn tiền mời thầy thuốc cho nàng nên mới phải cho nghỉ khiến thiếu niên này phải làm thay công việc của hạ nhân. Nhìn dáng vẻ của hắn, có vẻ như đã tích tụ oán khí với người tỷ tỷ này từ lâu, buông một tràng châm chọc khiêu khích, quả thật chẳng nể nang chút tình cảm nào.
Nghèo cũng có cái lợi của nghèo, ví như trong sân chẳng có ai nên cảnh tượng lúng túng của hai tỷ đệ cũng không bị người ngoài bắt gặp. Nếu đổi lại là ở Hoà gia hay Hứa gia trước kia, e rằng đám nha hoàn đến xem náo nhiệt cũng có thể vây kín thành một đội binh mã.
Hoà Vân Sinh nói xong liền chờ đợi Hoà Yến nhảy dựng lên mắng lại, nhưng nằm ngoài dự liệu của hắn, lần này Hoà Yến không hề chửi bới mà cúi người xuống nhặt cây rìu bị hắn ném dưới đất lên.
Cây rìu nặng trịch khiến nàng chao đảo, cổ tay mảnh khảnh trắng muốt kia dường như chẳng thể chịu nổi sức nặng nhìn mà thấy kinh tâm.
Hoà Yến nhìn bàn tay mình, cũng khẽ nhíu mày. Ngay cả một cây rìu cũng không nhấc nổi, so với nàng trước kia quả thực kém quá xa.
Hoà Vân Sinh ngẩn người, hồ nghi hỏi: "Ngươi định làm gì?"
"Ta bổ cho đệ xem." Hoà Yến đáp.
Hoà Vân Sinh nghe vậy càng thêm tức giận, quát lớn: "Ngươi đừng có ở đây làm loạn nữa, ngươi…"
Lời còn chưa dứt thì một tiếng "cốp" vang lên cắt ngang giọng hắn.
Hoà Yến đã vung rìu lên, dứt khoát chẻ đôi khúc gỗ trước mặt.
"Đệ nhìn xem," nàng nói: "Rất đơn giản, đệ không được cầm ở phần đầu cán rìu mà phải cầm ở phần đuôi, nương theo thớ gỗ mà bổ xuống thì sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều."
Hoà Vân Sinh ngẩn người nhìn nàng, một lát sau, khuôn mặt thiếu niên đỏ bừng, giọng điệu gần như phẫn nộ tột cùng, hắn chỉ vào mặt Hoà Yến: "Ngươi… ngươi… quả nhiên là có mưu đồ khác! Tay của ngươi… cha về nhìn thấy nhất định sẽ mắng ta! Hoà Yến, ngươi đúng là tâm cơ thâm trầm, xảo trá gian ngoan!"
"Hả?" Hoà Yến khó hiểu, ngay sau đó, một giọng nữ kinh hoảng vang lên: "Cô nương, người chảy máu rồi!"
Hoà Yến theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, lòng bàn tay không biết đã bị trầy da từ lúc nào, vết máu in trong lòng bàn tay trắng nõn trông vô cùng chói mắt.
Nàng chỉ mới cầm rìu bổ một khúc củi thôi mà, thế này đã trầy da rồi sao? Cơ thể này rốt cuộc là yếu ớt đến mức nào vậy? Từ nhỏ đến lớn Hoà đại tiểu thư rốt cuộc có từng xách vật gì nặng chút nào không, hay là nàng ta được làm từ bông và đậu phụ?
Hoà Yến chìm vào trầm tư, tỳ nữ Thanh Mai đã lao tới kéo nàng vào trong phòng, miệng nói gấp gáp: "Phải bôi thuốc cao ngay thôi, không biết có để lại sẹo không nữa…"
Hoà Vân Sinh hận hận trừng mắt nhìn nàng một cái, ném lại một câu: "Hoà Yến, ngươi cứ làm mình làm mẩy đi, sớm muộn gì cũng tự hại chết mình thôi." Nói xong liền quay người chạy đi.
Hoà Yến dở khóc dở cười, kiếp trước nàng sống đến lúc gả chồng, rồi đến lúc chết, cho tới tận bây giờ, đây là lần đầu tiên có người nói nàng "làm mình làm mẩy".
Cảm giác này thật mới lạ, bởi trong lòng các tướng sĩ, cụm từ này có lẽ là một thứ gì đó vô cùng xa vời.
Thanh Mai đặt tay Hoà Yến lên đầu gối mình, dùng đầu ngón tay cẩn thận bôi thuốc cao vào lòng bàn tay nàng, xong xuôi lại rơi nước mắt: "Thế này mà để lại sẹo thì biết làm sao, phải nghĩ cách kiếm chút thuốc trị sẹo mới được."
"Không sao đâu," Hoà Yến không chịu nổi cảnh con gái khóc lóc, nhất là một cô nương xinh đẹp mới mười lăm mười sáu tuổi, còn nhỏ hơn cả nàng kiếp trước, bèn an ủi: "Có sẹo thì có sẹo, khỏi là được rồi."
Thanh Mai mở to mắt, quên cả lau nước mắt, cứ thế nhìn chằm chằm Hoà Yến không nói nên lời.
"Sao vậy?" Hoà Yến hỏi.
"Không… không có gì." Thanh Mai lau nước mắt, đứng dậy: "Cô nương không giận là tốt rồi."
Giọng điệu này… Hoà Yến nhìn lại đống son phấn trang sức bày trên bàn trang điểm, trong lòng đã hiểu được vài phần. Hoà đại tiểu thư trước kia cực kỳ yêu cái đẹp và cầu kỳ, làn da non mịn này hẳn là được nuông chiều lắm, bình thường chỉ cần trầy một chút cũng coi như chuyện tày đình.
Có phải ông trời thấy kiếp trước nàng sống quá thô ráp, chưa từng được trải nghiệm cảm giác làm nữ nhi nên kiếp này mới tìm cho nàng một thân xác liễu yếu đào tơ thế này, gió mưa chút đỉnh cũng không chịu nổi?
Thanh Mai hỏi: "Cô nương, nô tỳ rót cho người chén trà nóng nhé, vừa rồi bên ngoài trời mưa, người lại bị nhiễm lạnh rồi."
"Khoan đã," Hoà Yến gọi nàng lại: "Ta nhớ ra một chuyện, lúc trước ta tỉnh lại có một số việc nhớ không rõ lắm…" Nàng nhìn Thanh Mai: "Ta bị bệnh như thế nào vậy?"
Ban đầu nhà này có người hầu sai vặt, sau đó vì chữa bệnh cho Hoà Yến mới phải cho nghỉ, chứng tỏ căn bệnh này không phải bẩm sinh. Nhưng nếu là bệnh cấp tính thì mấy ngày nay nàng cũng chẳng thấy có gì khó chịu. Mọi người trong nhà ai nấy gặp nàng đều tỏ ra ân cần chăm sóc, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, khiến Hoà Yến cảm thấy rất kỳ lạ.
Thanh Mai nghe vậy thì thất kinh, vội nắm lấy tay Hoà Yến, suýt chút nữa lại bật khóc: "Cô nương, người đã vì Phạm công tử mà đau lòng một lần rồi, không thể lại giày vò bản thân thêm lần nữa đâu. Dù người không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho lão gia và thiếu gia chứ!"
Phạm công tử? Nam nhân sao?
Hoà Yến hỏi: "Phạm công tử nào?"
"Cô nương, người nói vậy là ý gì… Phải rồi, Phạm công tử vô tình như vậy, vốn chẳng phải lương phối, cô nương quên hắn ta đi cũng đúng. Nô tỳ sẽ không chủ động nhắc đến Phạm công tử nữa, chỉ cần cô nương bình an vô sự là được." Nói xong, Thanh Mai lại đưa tay lau mắt.
Tỳ nữ nhỏ này thật sự quá mau nước mắt, đám tân binh mới vào dưới trướng nàng lần đầu ra chiến trường cũng chẳng khóc nhiều như vậy. Còn chưa hỏi được mấy câu mà vạt áo đã ướt đẫm một mảng lớn, cứ đà này, không quá một nén nhang chắc nước ngập Kim Sơn mất.
"Được rồi," Hoà Yến bất lực nói: "Vậy thì không nhắc nữa, muội đi thay y phục trước đi, áo ướt hết rồi kìa."
Thanh Mai mở to mắt nhìn Hoà Yến, thấy nàng thần sắc bình tĩnh, không có vẻ gì là sắp suy sụp, do dự một lát rồi nói: "Vậy nô tỳ đi thay ngay đây… Cô nương đợi nô tỳ, nô tỳ quay lại ngay." Nói đoạn mới bước đi, cứ đi ba bước lại ngoái đầu nhìn một lần.
Trong phòng lại trở về vẻ yên tĩnh.
Hoà Yến đưa tay ra, xoè lòng bàn tay trước mặt.
"Vậy thì luyện thôi," Hoà Yến tự nhủ với lòng mình: "Giống như trước kia vậy." Có lẽ đây là thử thách ông trời dành cho nàng, là cái giá của sự trọng sinh, nhưng điều đó thì có gì đáng sợ chứ.
Chẳng qua chỉ là làm lại từ đầu mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)