Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Trùng Sinh Định Thiên Hạ Chương 2: Tỷ Đệ

Cài Đặt

Chương 2: Tỷ Đệ

Mưa xuân dường như chẳng có điểm dừng mà cứ rả rích không thôi.

Căn phòng lại rất ấm áp, lửa lò cháy rừng rực. Hơi nước từ ấm thuốc đang nấu bên trên đẩy nắp nồi nhấp nhô, có thể nghe rõ tiếng "ùng ục" đang sôi sùng sục.

Thiếu nữ ngồi trước gương đồng, trong gương hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt. Nàng có đôi mày thanh tú phảng phất nét u sầu, đôi môi mím lại như hạt củ ấu nhỏ xinh toát lên vẻ thanh tú mà xa cách. Đôi mắt hạnh đen láy, ướt át tựa như khe suối sắp tụ sương mù, khi mây khói nhàn nhạt tan đi liền để lộ ra viên đá quý lộng lẫy. Làn da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, đang độ trăng tròn mười sáu, quả là một cô nương xinh đẹp, thế nhưng cũng chỉ dừng lại ở hai chữ xinh đẹp mà thôi.

Nàng đương nhiên hiểu rõ vẻ đẹp của mình, bởi vậy trên bàn trang điểm không lớn kia đã bày đầy son phấn, hương liệu cùng sáp vuốt tóc. Mùi son phấn nồng nặc vây quanh khiến Hoà Yến phải chun mũi, không nhịn được hắt hơi một cái.

Gương đồng lập tức bị hơi nóng phả vào phủ lên một lớp sương trắng, khiến khuôn mặt kia cũng trở nên mờ ảo. Trong khoảnh khắc, Hoà Yến thoáng ngẩn ngơ, dường như quay trở lại giây phút lần đầu tiên trút bỏ nam trang năm xưa, nàng cũng ngồi trước gương như thế này, ngắm nhìn dáng vẻ nữ nhi của mình trong gương, cảm giác hệt như đã mấy kiếp trôi qua.

Nàng bị đám người Hạ thị dìm chết trong ao nước nhà họ Hứa, nhưng khi tỉnh lại, nàng vẫn là Hoà Yến. Có điều, không phải là muội muội của Phi Hồng tướng quân Hoà Như Phi đương triều hay thê tử của Hứa Chi Hằng, mà là chủ nhân của căn nhà tồi tàn này - trưởng nữ của Thành môn Hiệu uý Hoà Tuy, một quan võ tản quan cửu phẩm.

Cùng tên là Hoà Yến, nhưng thân phận địa vị lại khác biệt một trời một vực.

"Yến Yến, tỉnh rồi sao không gọi một tiếng?" Cùng với âm thanh từ bên ngoài vọng vào, rèm cửa bị vén lên, một bóng người mang theo gió lạnh ùa vào trong.

Đó là một nam tử trung niên râu quai nón, mặt chữ điền, nước da ngăm đen, thân hình cao lớn tựa như một con gấu vụng về mà cường tráng, nụ cười mang theo chút lấy lòng cẩn trọng. Thấy trong phòng không có ai, ông bèn lớn tiếng gọi: "Thanh Mai, Thanh Mai đâu rồi?"

"Thanh Mai đi bốc thuốc rồi ạ." Hoà Yến khẽ đáp.

Nam tử gãi đầu, nói: "Ồ, vậy để cha rót cho con nhé."

Chén thuốc bằng sứ trắng còn chưa to bằng lòng bàn tay người đàn ông, ông cũng biết rõ điều đó nên rót vô cùng cẩn thận, mùi hương thanh khổ của thảo dược lập tức tràn ngập khắp phòng. Hoà Yến nhìn hoa mai vẽ trên miệng chén, ánh mắt dời lên khuôn mặt nam tử, đây chính là phụ thân của thân xác này, Thành môn Hiệu uý Hoà Tuy.

Hai chữ "phụ thân" đối với Hoà Yến mà nói thật sự quá đỗi xa lạ.

Phụ thân ruột thịt của nàng lẽ ra là Nhị lão gia Hoà gia - Hoà Nguyên Lượng, nhưng vì nàng phải thế thân phận của Hoà Như Phi nên chỉ có thể gọi ông là nhị thúc. Còn dưỡng phụ Hoà Nguyên Thịnh thực chất lại là đại bá của nàng. Quan hệ giữa dưỡng phụ và nàng không mấy thân thiết, thậm chí khi nàng mới đề nghị học võ thì mối quan hệ còn rơi xuống điểm đóng băng. Chỉ đến khi nàng lập được chiến công, nhận được sự khen thưởng của Hoàng thượng thì thái độ của ông mới trở nên nhiệt tình. Nhưng suốt những năm tháng ấy, tuy Đại phòng không để nàng thiếu thốn cái ăn cái mặc, song chung quy cũng chẳng hiểu trong lòng nàng thực sự nghĩ gì. Thuở nhỏ Hoà Yến từng cho rằng đó là do không phải cha ruột, thế nhưng sinh phụ Hoà Nguyên Lượng đối đãi với nàng cũng nhàn nhạt. Có lẽ vì coi nàng như bát nước đổ đi, đã không nuôi dưỡng bên cạnh thì tình cảm cũng phai nhạt dần.

Chính vì vậy, hình ảnh về người cha trong tâm trí Hoà Yến còn chẳng rõ nét bằng những huynh đệ thuộc hạ của nàng.

Trước mặt nàng, Hoà Tuy đã rót thuốc vào chén, cẩn thận vớt bỏ chút cặn thuốc nổi trên mặt nước rồi nhẹ nhàng thổi, sau đó đưa đến trước mặt Hoà Yến định bón cho nàng.

Hoà Yến đón lấy chén thuốc, nói: "Để con tự làm."

Nam tử thu tay lại, ngượng ngùng đáp: "Được."

Chén thuốc bốc hơi nghi ngút, Hoà Yến chần chừ nhìn bát thuốc trước mặt, chợt nhớ đến lời Hạ thị nói trước khi chết.

"Bát thuốc làm ngươi mù mắt kia chính là do trưởng bối trong tộc ngươi đích thân đưa tới!"

Trưởng bối trong tộc là ai? Hoà Nguyên Thịnh? Hay Hoà Nguyên Lượng? Hoặc là những người khác? Hứa Chi Hằng biết chuyện này, vậy còn những người khác thì sao?

Nàng lại nhớ đến ngày mình bị dìm chết, tách trà nóng mà Tiểu Điệp dâng lên. Đồ vật do người khác đưa tới, ai biết được liệu có ẩn chứa tâm địa khó lường hay không?

Hoà Tuy thấy nàng mãi không uống, tưởng nàng sợ đắng liền cười dỗ dành: "Yến Yến đừng sợ, không đắng đâu, uống xong thuốc là khoẻ ngay thôi."

Hoà Yến không còn chần chừ, chẳng đợi Hoà Tuy nói tiếp, nàng kề môi bên miệng bát, ngửa đầu uống cạn một hơi.

"Khoan đã…" Hoà Tuy còn chưa kịp nói hết câu thì Hoà Yến đã đặt cái bát rỗng lên bàn, lúc này ông mới thốt ra nốt chữ còn lại: "…nóng…"

"Không nóng ạ." Hoà Yến đáp.

Hoà Tuy nhất thời không biết nói gì, mấp máy môi vài cái rồi khẽ dặn dò: "Vậy con nghỉ ngơi cho khoẻ, đừng chạy lung tung, cha đi ra võ trường đây." Nói xong, ông cầm theo chiếc bát rỗng rời đi.

Trong phòng lại chỉ còn một mình Hoà Yến, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chung quy nàng vẫn chưa quen giao tiếp thân mật với người khác như vậy, nhất là dưới thân phận nữ nhi, lại còn là một thiếu nữ được nuông chiều nâng niu trong lòng bàn tay.

Nha hoàn Thanh Mai vẫn chưa về. Bổng lộc hàng tháng của Hoà Tuy chẳng được bao nhiêu, Thành môn Hiệu uý ngày nay chỉ là một chức quan võ hữu danh vô thực, không có thực quyền, bạc kiếm được ít đến đáng thương. Cả nhà này đều dựa vào đồng lương của một mình Hoà Tuy nuôi sống nên chỉ thuê nổi một nha hoàn, còn số bạc khác có lẽ đều biến thành đống son phấn chất đầy bàn của Hoà tiểu thư rồi.

Hoà Yến đứng dậy đi ra trước cửa.

Cơ thể này mềm mại, da dẻ trắng trẻo mịn màng, thơm tho non nớt, đối với nàng hoàn toàn xa lạ, không có sức lực thì không thể tự bảo vệ mình. Nếu nói có điểm gì đặc biệt tốt thì chính là đôi mắt trong veo sáng ngời, giúp nàng nhìn thấy lại ánh sáng nhân gian đã lâu không gặp.

Một tiếng "bịch" vang lên, phía sau truyền đến âm thanh vật nặng rơi xuống đất. Hoà Yến quay đầu lại, thiếu niên đứng trước mặt nàng đang dỡ bó củi trên vai xuống.

Ở Hoà gia kia, nữ nhi đều là đá lót đường cho nam tử, nam tử là trời là đất, dường như là trung tâm của thế giới. Thế nhưng ở gia đình này lại khác, xem ra đứa con trai ruột này lại giống như nhặt được, cái gì tốt để ăn để mặc trong nhà họ Hoà đều dồn hết cho một mình Hoà đại tiểu thư. Chuyện này là sao đây?

Hoà Yến chắn trước mặt Hoà Vân Sinh, không xê dịch nửa bước. Hoà Vân Sinh chất đống củi dưới mái hiên rồi bắt đầu bổ củi.

Gia đình này quả thực rất nghèo, người hầu duy nhất là nha hoàn kia, còn con trai ruột lại phải làm những việc của gã sai vặt.

Trước mặt Hoà Yến là đống củi, Hoà Vân Sinh bổ được hai cái liền cau mày: "Làm ơn tránh ra, ngươi chắn đường ta rồi."

Ngay cả một tiếng "tỷ tỷ" cũng không gọi.

Hoà Yến vẫn đứng bất động, nàng không tránh ra, cũng không buông lời châm chọc chua ngoa như mọi khi. Hoà Vân Sinh không nhịn được ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của Hoà Yến.

Hoà Yến nói: "Đệ bổ củi như vậy không được đâu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc