Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rất nhanh, ngày công diễn đã đến.
Vào hôm trước, tất cả mọi người đều đã diễn tập sân khấu một lượt.
Thứ tự lên sân khấu được xác định bằng hình thức bốc thăm, nhờ vậy mà tránh được mọi sự sắp xếp bất hợp lý.
Sáng hôm diễn ra công diễn chính thức, toàn bộ thực tập sinh bắt đầu bước vào giai đoạn làm tạo hình với tâm trạng căng thẳng.
Một trăm thực tập sinh khiến các stylist bận đến mức xoay không kịp thở!
Một vài công ty lớn để đảm bảo hình ảnh của gà nhà được xuất hiện lung linh nhất trên sân khấu, thậm chí còn móc tiền túi ra để hỗ trợ tạo hình, nhuộm tóc hay làm lại toàn bộ style.
Tuy chương trình cũng có đội ngũ stylist chất lượng rất cao nhưng dù sao người đông thì vẫn dễ bị quá tải, lỡ tay run khi trang điểm hoặc làm tóc không chỉn chu...
Những lỗi nhỏ như thế, nếu tránh được thì càng nên tránh!
Mà đây cũng là điều mà ai nấy đều ngầm hiểu với nhau cả rồi!
Chương trình cũng rất vui khi thấy những công ty này giúp họ giảm bớt áp lực cho đội ngũ tạo hình.
Sáng sớm, ngoài cửa đã có rất nhiều xe đang đợi.
Đều là các công ty quản lý đến đón người!
Là người đầu tiên bị đón đi, Tuy Cát Đông Huyên là thực tập sinh mới nhưng vì có giọng hát tự nhiên tuyệt vời nên hiện tại cô ấy là bảo bối của công ty giải trí Hằng Thiên.
Nhóm tiếp theo là các thực tập sinh của công ty giải trí Hoa Vãn, bảy người chia làm hai chiếc xe riêng biệt.
Chu Sa và Dư Tĩnh Đình ngồi chung một chiếc xe, cùng đi với họ còn có một thực tập sinh khác của công ty giải trí Hoa Vãn.
Tổng cộng ba người.
Nhưng lúc này không khí trong xe lại rất kỳ lạ!
Thực tập sinh của công ty giải trí Hoa Vãn ngồi ở ghế sau cùng không dám thở mạnh.
Dư Tĩnh Đình cười lạnh về phía Chu Sa: "Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, hôm nay trên sân khấu phải làm cho Nam Hướng Vãn té ngã, tốt nhất là để cô ta ngã mặt xuống, hiểu không?”
Chu Sa không biểu lộ chút cảm xúc nào: "Tôi cũng nói lần cuối với cô, từ giờ đừng nhắc đến mấy chuyện kiểu này nữa, tôi sẽ không làm."
Dư Tĩnh Đình cười khẩy: "Chu Sa à, Chu Sa, cô thật sự nghĩ mình có thể thuận lợi debut sao?"
Chu Sa nhìn thẳng vào mắt cô ta: "Cô muốn nói gì?"
Dư Tĩnh Đình nhếch môi: "Tôi nói rõ rồi đấy, chỉ cần xử lý Nam Hướng Vãn thì tôi có thể cho cô một suất debut."
Chu Sa lạnh giọng: "Cô tưởng chương trình này là nhà cô mở à?"
Dư Tĩnh Đình ngẩng đầu cao giọng: "Chương trình không phải do nhà tôi mở nhưng tôi là công chúa của công ty giải trí Hoa Vãn! Tôi nói cho cô debut thì cô sẽ được debut, tôi nói cô không debut thì cả đời này cô đừng mơ xuất hiện trên truyền hình!"
Lửa giận bắt đầu bốc lên trong mắt Chu Sa, cô ấy không kìm được mà bật cười lạnh: "Vậy thì thử xem!"
Cuộc đối thoại giữa hai người căng như dây đàn, mùi thuốc súng nồng nặc.
Ngồi ở ghế sau cùng, thực tập sinh kia đã sợ đến ngây người, luống cuống nhét tai nghe vào tai.
Khoảng chín giờ rưỡi sáng, Nam Hướng Vãn bước ra khỏi cổng lớn.
Cô lên một chiếc xe bảo mẫu hạng sang.
Đó là chiếc GMC Business Star, mẫu xe chuyên dụng cao cấp có giá hơn hai triệu tệ, nội thất xa hoa tuyệt đối, được trang bị ghế sofa bọc da kiểu hạng nhất.
Chiếc xe này do công ty mới mua riêng để đưa đón sếp, là hàng nhập khẩu nguyên chiếc.
Sếp là nhân vật đặc biệt, sao có thể ngồi chung xe với những nghệ sĩ khác từng dùng qua?
Tất nhiên phải là xe mới tinh!
Nếu không sẽ không xứng với thân phận của sếp!
Tổng giám đốc của công ty giải trí Hoa Vãn là Thiệu Phúc đang ngồi trong xe, đích thân đến đón người.
Ông ta có dáng người trung bình hơi mập, đeo kính gọng đen, tóc thưa, tuổi chừng bốn mươi.
Vừa thấy Nam Hướng Vãn lên xe, Thiệu Phúc đã không giấu nổi vẻ kích động!
“Sếp!” Thiệu Phúc vội đưa cho cô một chai nước khoáng Perrier: “Sếp vất vả quá rồi! Có ai bắt nạt cô không? Mấy hôm nay có cực lắm không?”
Nam Hướng Vãn xua tay, đồng thời đảo mắt đánh giá Thiệu Phúc từ đầu đến chân.
Ừm, trông thì cũng ra dáng hiền lành phúc hậu, nhưng chưa chắc đã không phải kiểu hồ ly đội lốt cừu.
Ý là… nói chuyện cũng hơi khoa trương quá mức rồi đấy.
Ở ghế phụ phía trước, một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi quay đầu lại chào: “Chào sếp, tôi là Chanh Tuyết – quản lý bên công ty giải trí Hoa Vãn.”
Nam Hướng Vãn khẽ gật đầu, sau đó bắt đầu ừng ực uống nước.
Thiệu Phúc và Chanh Tuyết đều không lên tiếng, chỉ im lặng chờ cô uống xong.
Uống hết, Nam Hướng Vãn tiện tay đặt vỏ chai qua một bên rồi cả người ngả xuống ghế tựa.
“Chút nữa hẵng nói, tôi mệt lắm, ngủ cái đã.”
Thiệu Phúc và Chanh Tuyết lập tức hạ thấp hơi thở.
Cả hai không dám lên tiếng làm phiền giấc nghỉ ngơi của sếp, chỉ lén lút nhắn tin cho nhau trên điện thoại.
[Thiệu Phúc: Chắc chắn sếp đã bị bắt nạt rồi! Cô ấy có quầng thâm mắt đấy! Tôi phải tố cáo chương trình không cho sếp nghỉ ngơi đàng hoàng!]
[Chanh Tuyết: Tổng giám đốc Thiệu, anh không xem livestream à? Sếp là đang học từ vựng đấy!]
[Thiệu Phúc: Ồ, thế à? Sếp thật sự chăm chỉ quá!]
"Chanh Tuyết: ..."
Chiếc xe chăm sóc vừa mới rời đi.
Ngay sau đó có một chiếc xe chăm sóc Mercedes-Benz mới tinh từ phía sau chạy đến.
Lang Hổ chỉnh lại cổ áo, mỉm cười bước vào, mấy ngày nay để có thể dụ dỗ Nam Hướng Vãn mà anh ta đã thường xuyên xem livestream.
Giờ đây có thể nói là anh ta hiểu rất rõ về Nam Hướng Vãn.
Ai cũng biết cô mỗi sáng 6 giờ bắt đầu tập thể lực, luyện suốt hai tiếng rưỡi, sau đó còn phải tắm rửa.
Bây giờ là 9 giờ rưỡi, thời gian tính ra vừa khớp.
Lang Hổ tiện tay tóm đại một nhân viên rồi hỏi thẳng: “Nam Hướng Vãn đang ở phòng hóa trang nào?”
Mặc dù còn là buổi sáng nhưng vì số lượng thực tập sinh quá đông nên các hàng chờ làm tóc, trang điểm cũng đã bắt đầu xếp từ sớm.
Lần này Lang Hổ tới chính là để đón Nam Hướng Vãn đến tổng bộ công ty Nam Bắc Entertainment, bên đó mọi thứ như stylist, trang phục, chuyên viên trang điểm đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nhất định phải để Nam Hướng Vãn có màn xuất hiện đầu tiên thật chấn động trên sân khấu công diễn!
Nhân viên kia bận rộn đến nỗi vừa chạy vừa trả lời: “Nam Hướng Vãn à? Cô ấy bị người của công ty giải trí Hoa Vãn đón đi rồi!”
Lang Hổ sững người tại chỗ, cả người run lên vì sốc.
Nam Hướng Vãn...
Bị công ty giải trí Hoa Vãn đón đi rồi sao?
Bị đón đi rồi!
Sau khi Lang Hổ phản ứng lại, tức giận quát: “Cô ấy đi lúc nào? Lên xe nào?”
Nhân viên trả lời: “Mới đi chưa đầy năm phút, không nhớ xe gì, chỉ biết là xe bảo mẫu thôi!”
Lang Hổ quay người rồi lao vọt ra ngoài.
Chết tiệt!
Công ty giải trí Hoa Vãn lại dám giành người với họ sao?
Đuổi theo!
...
Công ty giải trí Hoa Vãn có ba chiếc xe, một chiếc là GMC Business Star phiên bản cao cấp, hai chiếc còn lại là Buick 8, giá khoảng hai mươi vạn.
Đương nhiên xe mà các thực tập sinh ngồi sẽ không tốt nhưng việc sắp xếp một chiếc xe bảo mẫu trị giá hai mươi mấy vạn để đón cũng đủ cho thấy công ty giải trí Hoa Vãn là một trong những công ty đã đối xử rất tốt với các tân binh trong ngành giải trí!
Ba chiếc xe chạy trên cùng một đoạn đường, hướng về phía trụ sở của công ty giải trí Hoa Vãn.
Chỉ có điều chiếc GMC Business Star mà Nam Hướng Vãn ngồi rõ ràng là bị tụt lại khá xa so với hai chiếc xe phía trước.
Khi đến một ngã tư đèn giao thông, đèn đỏ bật sáng.
Tài xế vững vàng nhẹ nhàng nhấn phanh.
Không để xe bị xóc một chút nào, nhằm cho sếp yên tâm ngủ.
Thiệu Phúc và Chanh Tuyết suốt cả quãng đường đều im lặng, không làm phiền giấc ngủ của Nam Hướng Vãn.
Sếp mới có 17 tuổi, còn đang trong giai đoạn phát triển cơ thể, ngủ thêm một chút có sao đâu!
Nếu không được, buổi biểu diễn chiều nay, chúng ta sẽ không tham gia!
Ngủ tiếp!
Lúc này---
Một chiếc xe Mercedes-Benz V-Class từ con đường song song bên cạnh với một tiếng "vù" mạnh mẽ lao vụt qua!
Nó không hề quay đầu mà cứ thế lao thẳng về phía đèn đỏ sáng chói!
Dù là tài xế hay Thiệu Phúc và Chanh Tuyết, tất cả đều ngây người trong giây lát.
Lại vượt đèn đỏ!
Mà còn làm chuyện này một cách trắng trợn như vậy, không sợ bị cảnh sát giao thông chặn lại sao?
Dù sao cũng không liên quan đến họ, họ chỉ cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








