Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên màn hình lớn hiện ra một dòng tiếng Anh, chính là bài hát mà Nam Hướng Vãn vừa rút được.
"Sketch Plane"
Nam Hướng Vãn ngay tại chỗ liền: “??”
Phía dưới sân khấu, đồng đội cũng ngớ người ra, đây là bài gì vậy?
Không chỉ họ mà rất nhiều thực tập sinh cũng lộ rõ vẻ hoang mang, bài này họ chưa từng nghe qua, không phải kiểu ca khúc nổi tiếng hay phổ biến gì cả.
Duy chỉ có Chu Sa là siết chặt nắm đấm trong tích tắc.
Đôi mắt bỗng chốc ngước lên, sáng quắc!
Giỏi lắm Nam Hướng Vãn!
Ca khúc này…
Sân khấu của họ sẽ nổ tung mất thôi!
Biên Trí Minh rõ ràng không ngờ rằng Nam Hướng Vãn lại rút trúng ca khúc này, trên gương mặt anh ta hiện rõ ý cười, sau đó liền lấy ra hồ sơ của bài hát rồi đưa qua.
Biên Trí Minh: “Cầm lấy. Trong này có bản nhạc và đĩa nhạc, về nhớ luyện cho kỹ.”
Nam Hướng Vãn cầm túi hồ sơ quay trở lại dưới sân khấu.
Chu Sa nóng lòng đến mức vươn tay ra liền, mở túi hồ sơ.
Sau đó, cô ấy lấy bản nhạc ra và chia cho bốn thành viên trong nhóm.
Nam Hướng Vãn cũng nhận được một phần, cô ngây người nhìn chằm chằm vào hàng chữ toàn tiếng Anh in trên giấy.
Những ký hiệu quỷ quái này, rốt cuộc là thứ gì vậy??
Đinh Mân hoang mang thấy rõ: “Toàn tiếng Anh hả?”
Văn Tử Khiết: “Xong rồi, xong thật rồi, tôi dốt tiếng Anh lắm.”
Việt Hân: “Không sao không sao, đều là mấy từ tiếng Anh cơ bản thôi, dễ học lắm.”
Biểu cảm của Nam Hướng Vãn dần dần nứt toác.
Cô không hiểu gì cả!!
Chu Sa phấn khích đến mức đã bắt đầu ngân nga một đoạn ngắn, "Sketch Plane" là một bản rap hoàn toàn bằng tiếng Anh, tiết tấu cực mạnh, nghe vào là bị cuốn liền.
Thấy nét mặt của Nam Hướng Vãn ở ngay bên cạnh.
Chu Sa khựng lại: “Sao vậy Nam Hướng Vãn?”
Nam Hướng Vãn muốn khóc mà không khóc được: “Mình không hiểu.”
Đinh Mân: “…”
Văn Tử Khiết: “Không sao đâu, tôi cũng không hiểu.”
Việt Hân: “Không hiểu chỗ nào? Từ nào không hiểu?”
Nam Hướng Vãn: “Tôi không hiểu một chữ nào hết!”
Cô sụp đổ thật rồi!
Lúc xuyên qua ký ức hỗn loạn, thân thể này vốn dĩ tiếng Anh phải khá ổn.
Thế nhưng Nam Hướng Vãn lại chẳng hề kế thừa trình độ tiếng Anh của nguyên chủ!
Không những không kế thừa mà còn quên sạch sành sanh!
Trong lòng Chu Sa bất chợt khựng lại một nhịp.
Ba người đồng đội còn lại cũng hoàn toàn không ngờ lại xảy ra sơ suất thế này.
May mà ống kính không quay tới phía này, chuyện Nam Hướng Vãn không biết tiếng Anh cũng vì thế mà chưa bị lộ.
Một lúc lâu sau.
Chu Sa bỗng lên tiếng: "Hay là mình mượn tổ chương trình một quyển từ điển tiếng Anh cho cậu nhé?"
Việt Hân: "Học lại từ đầu á? Không kịp đâu!"
Đinh Mân: "Nam Hướng Vãn học rất nhanh, biết đâu lại được ấy chứ…”
Văn Tử Khiết: "Để tôi đi mượn! Tôi cũng dốt tiếng Anh lắm!"
Chẳng bao lâu sau.
Văn Tử Khiết đã ôm một quyển từ điển tiếng Anh dày cộp quay lại.
Cô ấy đánh dấu trước những từ tiếng Anh mà mình không hiểu, sau đó mới đưa quyển từ điển cho Nam Hướng Vãn.
Nam Hướng Vãn ngơ ngác nhìn quyển từ điển trong lòng, cả người như hoá đá.
Trong khoảng thời gian tiếp theo.
Mọi người tản ra luyện tập ở các phòng tập khác nhau.
Đám đồng đội của tổ một thì luyện hát, tập rap, Chu Sa lo biên đạo.
Còn Nam Hướng Vãn thì... học thuộc từ điển.
May là tuy ký ức của nguyên chủ có hơi hỗn loạn nhưng bản năng nền tảng thì vẫn còn đấy.
Thành ra tuy Nam Hướng Vãn không đọc hiểu được các từ tiếng Anh nhưng may là cô lại tiếp thu rất nhanh 26 chữ cái của bảng chứ cái tiếng Anh.
...
Trong quá trình ghi hình chương trình.
Tình cảnh của nhóm thực tập sinh hạng F đúng là thảm không nỡ nhìn, năng lực toàn diện thì kém tới mức chẳng biết phải chê từ đâu.
Động tác vũ đạo làm sai tư thế, giọng hát thì lệch tông chệch nhịp, những chuyện này đã trở thành chuyện quá đỗi bình thường, cả khán giả xem livestream lẫn các huấn luyện viên đều chẳng buồn ngạc nhiên nữa.
Các cô bị chia tách vào những nhóm khác nhau, vậy mà vẫn suýt nữa khiến mấy người trong cùng nhóm bị dồn tới bờ vực sụp đổ.
Lúc này, tại phòng tập của tổ 14.
Bên trong liên tục vang lên những tiếng kêu la thảm thiết như quỷ khóc sói gào. Huấn luyện viên thực tập được phân về giám sát phòng này thỉnh thoảng lại phải bước ra ngoài để nghỉ ngơi một chút vì tai mình sắp chịu không nổi nữa rồi.
Ngay lúc đó, một người bỗng từ phía đối diện đi tới.
Đến khi nhìn rõ gương mặt đối phương, huấn luyện viên thực tập trẻ kia thoáng giật mình, vội vàng đứng nghiêm chỉnh lại.
"Tổng đạo diễn!”
Hoa Nguyên Vũ mỉm cười gật đầu rồi liếc nhìn về phía phòng tập: "Luyện tập thế nào rồi?"
Huấn luyện viên thực tập nhíu mày, có chút không biết phải trả lời thế nào.
Cô ta có nên nói thật không?
Có vẻ Hoa Nguyên Vũ hiểu được khó khăn của cô ta, cười nhẹ và vỗ vỗ vai cô ta: "Đi, gọi Tập Bạch Vi ra đây một chút."
Huấn luyện viên thực tập ngẩn người một chút nhưng cô ta không hỏi thêm gì, lập tức gọi Tập Bạch Vi ra.
Tập Bạch Vi ra ngoài có chút ngơ ngác.
Cô ta không nhận ra Hoa Nguyên Vũ, hoàn toàn không biết người này là tổng đạo diễn của chương trình, và càng không biết người này có địa vị cao ngất trong giới giải trí, đứng ở đỉnh cao của ngành đạo diễn chương trình truyền hình!
Hoa Nguyên Vũ mỉm cười vẫy tay về phía huấn luyện viên thực tập, cô ta lập tức hiểu ý và quay lại phòng tập.
Lập tức, trong hành lang chỉ còn lại Hoa Nguyên Vũ và Tập Bạch Vi.
Tập Bạch Vi có chút căng thẳng: "Ngài, ngài tìm tôi có việc gì ạ?”
Thậm chí cô ta không biết phải xưng hô với người đối diện như thế nào!
Ánh mắt Hoa Nguyên Vũ lóe lên, mỉm cười nói: "Tôi đến đây để tiết lộ với cô một chuyện, một tuần nữa Cố Bắc Hoài sẽ tự mình đến tham gia buổi biểu diễn."
Khi nghe thấy cái tên Cố Bắc Hoài thì hơi thở của Tập Bạch Vi lập tức trở nên gấp gáp!
Hoa Nguyên Vũ nháy mắt với cô ta: "Đúng rồi, chính là như cô nghĩ đấy, hãy thể hiện thật tốt nhé!"
Nói xong, Hoa Nguyên Vũ còn vỗ vỗ vào vai Tập Bạch Vi như để khích lệ.
Sau đó liền rời đi.
Tập Bạch Vi đứng yên tại chỗ, đầu óc lập tức trở nên choáng váng vì hạnh phúc.
Cố Bắc Hoài sẽ tự mình đến tận buổi biểu diễn sao?
Trời ạ!
Cố Bắc Hoài vì cô ta mà tham gia chương trình giải trí này!
Lúc quay lại phòng luyện tập lần nữa, cằm của Tập Bạch Vi gần như hếch thẳng lên trời.
Dáng vẻ vênh váo kiêu ngạo, đến mức ngay cả huấn luyện viên thực tập cũng bị cô ta xem thường chứ đừng nói đến đám thực tập sinh khác.
Dư Tĩnh Đình vẫn giữ nụ cười thân thiện như thường: "Tập Bạch Vi, tổng đạo diễn tìm cậu có chuyện gì thế?"
Tập Bạch Vi thoáng giật mình nhưng rồi ngay lập tức trong lòng dâng lên niềm vui mừng khó giấu: "Khi nãy đó là tổng đạo diễn hả?"
Ánh mắt Dư Tĩnh Đình lóe lên: "Cậu không nhận ra à?"
Trên gương mặt Tập Bạch Vi hiện lên vẻ tự cao: "Tôi nhận ra ông ta để làm gì?"
Tuy ngoài miệng là thế nhưng niềm phấn khích trong lòng cô ta lại hoàn toàn không che giấu nổi.
Dư Tĩnh Đình hơi nhíu mày nhưng để moi thông tin nên vẫn tiếp tục dò hỏi: "Tổng đạo diễn nói gì với cậu vậy? Có phải lộ ra nội tình gì không?"
Tập Bạch Vi ngẩng đầu, sắc mắt đầy kiêu ngạo: "Cũng chẳng có gì, chỉ là nhờ tôi chuyển lời đến Cố Bắc Hoài thôi."
Câu này vừa thốt ra.
Cả phòng luyện tập lập tức rơi vào im lặng.
Tất cả các thành viên trong nhóm đều quay đầu nhìn lại, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Biểu cảm của Dư Tĩnh Đình suýt chút nữa thì không kiềm chế nổi nhưng cuối cùng vẫn cố gắng đè nén, sau đó nở nụ cười rồi buông tay đang nắm lấy Tập Bạch Vi ra.
Dù cô ta không tin.
Nhưng tổng đạo diễn Hoa Nguyên Vũ đúng là đã gọi riêng Tập Bạch Vi ra.
Mà chuyện này Dư Tĩnh Đình không dám liều lĩnh đoán bừa...
Hơn nữa vì toàn bộ đều bị thu lại điện thoại nên không ai biết được tình hình bên ngoài ra sao.
Chuyện Cố Bắc Hoài ra bài mới mà hoàn toàn không có MV, đám thực tập sinh cũng chẳng ai hay biết.
----
Mấy ngày sau đó, Tập Bạch Vi tỏ ra vô cùng tự tin, thậm chí có phần thái quá.
Không chỉ trong nhóm mình thể hiện kiểu độc tôn mà cô ta còn thường xuyên chạy đến trước cửa phòng luyện tập của tổ một, cố ý đứng đó mỉa mai Nam Hướng Vãn bằng ánh mắt và nụ cười lạnh lẽo rõ rành rành.
Sau đó, cô lại cầm cuốn từ điển tiếng Anh...
Học từ vựng!!
Trước cảnh tượng này, trên màn hình livestream lập tức xuất hiện một loạt dấu chấm hỏi bay đầy màn hình.
Người khác thì tranh thủ luyện tập để chuẩn bị cho sân khấu công diễn.
Còn Nam Hướng Vãn thì đang học từ vựng??
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
