Ra khỏi không gian, cô phát hiện miếng ngọc bội hình rồng vẫn nằm trong lòng bàn như cũ, không có gì thay đổi.
Người khác sau khi có được không gian, vật trung gian thường sẽ biến thành một nốt ruồi hoặc vết bớt trên người chủ nhân, còn miếng ngọc bội của cô vẫn nguyên vẹn, có thể tiếp tục giữ lại.
Vì lý do chính trị thời đại, cô không thích hợp đeo miếng ngọc bội này nữa, thế là cô cất miếng ngọc bội vào một chiếc hộp nhỏ trong phòng ngủ của mình trong không gian.
Cô cúi đầu nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội trong hộp một lúc, đột nhiên lại nhớ đến câu nói vang lên trong đầu cô khi mới xuyên không đến đây.
[Một nửa linh hồn còn lại của cô cuối cùng cũng đã trở về vị trí cũ, vậy thì cũng nên mang đồ về rồi chứ?]
Cô suy nghĩ về câu nói đó, bỗng nhiên nghĩ đến bản thân mình, còn có miếng ngọc bội trắng muốt không tì vết kia.
Một nửa linh hồn còn lại, đồ mang về?
Thứ duy nhất cô mang theo khi xuyên không chỉ có miếng ngọc bội này, lại có thể thông qua miếng ngọc bội này mà có được không gian, vậy thì cái đồ kia hẳn là chỉ miếng ngọc bội.
Còn một nửa linh hồn kia, tức là cô không chỉ đơn giản là xuyên không, mà là linh hồn trở về vị trí cũ, linh hồn ban đầu của cô đã bị chia làm hai, một nửa ở thế giới này, một nửa đi đến thế giới khác.
Cô chính là nguyên chủ, nguyên chủ cũng chính là cô, thực ra bọn họ là cùng một người.
Mặc dù chuyện này huyền diệu khó hiểu nhưng khi sự thật thực sự xảy ra trên người mình thì không thể không tin.
Bởi vậy mới nói nguyên chủ lại nhu nhược đờ đẫn, không chỉ vì từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh sống, mà có lẽ còn liên quan đến việc mất đi một nửa linh hồn.
Từ nhỏ cô cũng thích yên tĩnh, chỉ thích suy nghĩ và học tập, không thích giao tiếp với người khác, có người nói cô thiếu hụt tình cảm, có lẽ cũng là vì thiếu một nửa linh hồn.
Cô xuống giường, chỉ nghe thấy tiếng kẽo kẹt, là chiếc giường gỗ bên dưới cô vì quá cũ nên phát ra tiếng kêu khi bị lung lay.
Cô phát hiện ra nguyên chủ sống trong một căn phòng chật hẹp, căn phòng chỉ khoảng bốn năm mét vuông, riêng chiếc giường gỗ của cô đã chiếm gần một nửa diện tích.
Nửa bên kia của căn phòng chất đầy những tờ báo cũ, những tấm gỗ cũ và những đồ tạp vật khác, chỉ để lại một lối đi nhỏ giữa chúng và chiếc giường gỗ.
Cô đưa tay vào trong, sờ thấy chiếc hộp thiếc hình trụ tròn, bèn lấy ra.
Mở hộp ra, sổ đỏ và giấy tờ đất bên trong vẫn còn mới nguyên.
Cô lập tức cất sổ đỏ và giấy tờ đất vào trong không gian, đợi sau khi cô rời đi, nhà họ đừng hòng tiếp tục sống ở đây nữa.
Cô ra khỏi phòng, xem giờ thấy đã 5 giờ chiều, những người khác trong nhà họ Lâm chắc cũng sắp về rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)