Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Trí Thức Về Quê Năm 70: Mang Không Gian Cưới Chồng Quân Nhân Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Ra khỏi không gian, cô phát hiện miếng ngọc bội hình rồng vẫn nằm trong lòng bàn như cũ, không có gì thay đổi.

Người khác sau khi có được không gian, vật trung gian thường sẽ biến thành một nốt ruồi hoặc vết bớt trên người chủ nhân, còn miếng ngọc bội của cô vẫn nguyên vẹn, có thể tiếp tục giữ lại.

Cô suy nghĩ về câu nói đó, bỗng nhiên nghĩ đến bản thân mình, còn có miếng ngọc bội trắng muốt không tì vết kia.

Một nửa linh hồn còn lại, đồ mang về?

Thứ duy nhất cô mang theo khi xuyên không chỉ có miếng ngọc bội này, lại có thể thông qua miếng ngọc bội này mà có được không gian, vậy thì cái đồ kia hẳn là chỉ miếng ngọc bội.

Còn một nửa linh hồn kia, tức là cô không chỉ đơn giản là xuyên không, mà là linh hồn trở về vị trí cũ, linh hồn ban đầu của cô đã bị chia làm hai, một nửa ở thế giới này, một nửa đi đến thế giới khác.

Cô chính là nguyên chủ, nguyên chủ cũng chính là cô, thực ra bọn họ là cùng một người.

Mặc dù chuyện này huyền diệu khó hiểu nhưng khi sự thật thực sự xảy ra trên người mình thì không thể không tin.

Bởi vậy mới nói nguyên chủ lại nhu nhược đờ đẫn, không chỉ vì từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh sống, mà có lẽ còn liên quan đến việc mất đi một nửa linh hồn.

Từ nhỏ cô cũng thích yên tĩnh, chỉ thích suy nghĩ và học tập, không thích giao tiếp với người khác, có người nói cô thiếu hụt tình cảm, có lẽ cũng là vì thiếu một nửa linh hồn.

Cô xuống giường, chỉ nghe thấy tiếng kẽo kẹt, là chiếc giường gỗ bên dưới cô vì quá cũ nên phát ra tiếng kêu khi bị lung lay.

Cô phát hiện ra nguyên chủ sống trong một căn phòng chật hẹp, căn phòng chỉ khoảng bốn năm mét vuông, riêng chiếc giường gỗ của cô đã chiếm gần một nửa diện tích.

Nửa bên kia của căn phòng chất đầy những tờ báo cũ, những tấm gỗ cũ và những đồ tạp vật khác, chỉ để lại một lối đi nhỏ giữa chúng và chiếc giường gỗ.

Đây hẳn là phòng chứa đồ của nhà họ Lâm, nguyên chủ vậy mà lại sống trong căn phòng chật hẹp tù túng này hơn mười năm.

Nhà họ Lâm có hai phòng ngủ và một phòng khách, Lâm Hòa Bình và Phương Tuệ Lan ở một phòng, Lâm Tư Tư và Lâm Quang Huy đều có phòng riêng, phòng nào cũng tốt hơn nhiều so với căn phòng chứa đồ chật hẹp của cô.

Sau khi mẹ của nguyên chủ qua đời, Lâm Hòa Bình vì áp lực từ lãnh đạo nhà máy nên đã đưa sổ đỏ và giấy tờ nhà đất cho nguyên chủ, nguyên chủ cất chúng vào một chiếc hộp sắt và giấu trong một hang chuột.

Cô đưa tay vào trong, sờ thấy chiếc hộp thiếc hình trụ tròn, bèn lấy ra.

Mở hộp ra, sổ đỏ và giấy tờ đất bên trong vẫn còn mới nguyên.

Cô lập tức cất sổ đỏ và giấy tờ đất vào trong không gian, đợi sau khi cô rời đi, nhà họ đừng hòng tiếp tục sống ở đây nữa.

Cô ra khỏi phòng, xem giờ thấy đã 5 giờ chiều, những người khác trong nhà họ Lâm chắc cũng sắp về rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc