Lại thầm niệm "Ra", chiếc bàn học đó lại lập tức xuất hiện trước mắt.
Như vậy xem ra, không gian của cô có thể thu nạp đồ vật bên ngoài, bên trong có nhiều đất như vậy, đã có thể trồng trọt, nếu còn có thể chăn nuôi thì càng tốt.
Bản thân cô có thể vào không gian, vậy thì những động vật khác cũng có thể vào chứ nhỉ.
Bên cạnh cô hiện tại không có sinh vật sống nào khác, chức năng chăn nuôi tạm thời vẫn chưa thử nghiệm được.
Đúng lúc cô muốn ra khỏi không gian thì không gian lại cho cô một bất ngờ khác.
Cô đột nhiên cảm thấy mặt đất rung chuyển, lớp đất trước mặt cô nới lỏng, một tòa nhà nhỏ cao hai tầng mọc lên trước ánh mắt vô cùng kinh ngạc của nàng, cho đến khi đứng sừng sững trên mặt đất.
Lâm Thanh Nhan nhìn thấy ngôi nhà trước mắt, kinh ngạc che miệng lại.
Bởi vì tòa nhà nhỏ hai tầng trước mắt chính là căn biệt thự nhỏ mà kiếp trước cô ở.
Vì thích yên tĩnh, sau khi trưởng thành cô đã chuyển ra khỏi nhà cũ, một mình ở trong căn biệt thự nhỏ này.
Bước vào biệt thự, cảnh tượng bên trong quá quen thuộc, lờ mờ là dáng vẻ khi cô ở kiếp trước.
Tầng một có phòng khách, phòng ăn và bếp, tầng hai là phòng ngủ, phòng làm việc, phòng tập thể dục của nàng.
Cô bước vào phòng ngủ, lập tức nhìn thấy chiếc giường lớn mềm mại rộng rãi ở kiếp trước.
Mỗi ngày tan làm về nhà, nằm trên chiếc giường lớn, đó là lúc cô hạnh phúc nhất.
Trên tấm nệm dày trải ga giường kẻ ô đen trắng, đi qua lún xuống nệm, thật thoải mái.
Lâm Thanh Nhan ấn công tắc đèn bàn, vậy mà có điện.
Trên tủ đầu giường còn đặt chiếc điện thoại mà kiếp trước cô dùng, cầm lên mở ra, ngoài việc không thể kết nối mạng, những thứ như video, âm thanh, tài liệu văn bản mà kiếp trước cô tải về vẫn có thể xem được.
Đứng trước gương nhìn lại bộ dạng hiện tại của mình, có tám chín phần giống với kiếp trước.
Trán cao mày ngài, răng trắng môi hồng, khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, lúc cười lên, hai lúm đồng tiền bên môi, ngọt ngào đáng yêu.
Kiếp trước cô cao gần một mét bảy nhưng chiều cao của nguyên chủ ước chừng còn chưa tới một mét sáu, nói là vừa gầy vừa thấp cũng không quá đáng.
Lâm Thanh Nhan xuống bếp dưới, mở bếp ga, ngọn lửa đỏ xanh lập tức bùng lên từ bếp lò.
Lâm Thanh Nhan không khỏi kinh ngạc trước sự kỳ diệu của không gian này, ở bên kia có người giúp cô trả tiền điện tiền ga sao?
Cô đột nhiên nhớ ra, kiếp trước vì công việc bận rộn, cô đã nộp trước mười vạn tiền điện và mười vạn tiền ga, còn chưa kịp nộp trước tiền mạng thì cô đã xuyên không đến đây.
Có lẽ vì lý do này, không gian này mới chỉ có thể dùng ga và điện, mà không thể tiếp tục sử dụng mạng.
Lâm Thanh Nhan đã rất hài lòng rồi, theo số tiền cô nộp trước, bình thường thì số điện và ga này ít nhất cũng dùng được mấy chục năm, còn mạng thì hiện tại cô không còn ở thế giới đó nữa, dùng hay không cũng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


