Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Giáo dục bắt buộc đã phổ cập đến đại học rồi, vậy mà tụi bây vẫn chưa biết dùng não hả?”
Xuyên Vụ thực sự đã nổi điên. Cô thật sự không chịu đựng nổi nữa.
Khó khăn lắm mới trả được thù, còn chưa kịp đi ăn một bữa ra trò…
Thế mà lại xuyên đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, còn sắp tận thế nữa chứ.
Lại đụng ngay phải một đám người khiến người ta buồn nôn, đúng là mẹ nó đáng đánh!
Mắt Xuyên Vụ đỏ rực, quét một vòng khắp sân, tìm xem có gì dùng được không.
Cô bước tới, nhấc chiếc ghế đá dựa chỗ tường lên, rồi đập mạnh xuống chân của Lưu Tiểu Căn.
"Rắc!" Một tiếng gãy xương vang lên rành rọt, tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng xương chân hắn vỡ vụn.
“AAAAAA!!!”
Tiếng gào của Lưu Tiểu Căn còn thê thảm hơn tiếng heo bị chọc tiết dịp Tết.
Mẹ con ba người nhà Xuyên Sơn bị cảnh tượng này làm cho chết đứng.
Đến mức chồng/cha mình gãy chân cũng không kịp quan tâm.
Chẳng lẽ Xuyên Vụ… bị yêu quái nhập xác rồi sao? Sao lại bỗng dưng mạnh đến thế?
Dạy dỗ xong Lưu Tiểu Căn một trận, Xuyên Vụ tóc tai rũ rượi, như ma như quỷ bước từng bước lớn đến trước mặt ba người kia.
Khí thế bức người, như ác quỷ đòi mạng.
Xuyên Đại Bảo và Xuyên Tiểu Bảo hét lên rồi định bỏ chạy, nhưng Xuyên Vụ đã vươn tay, túm lấy tóc cả hai.
Rồi thô bạo xé xuống một mảng da đầu.
Mảng máu tươi rơi phịch xuống đất, hai đứa ngã gục, ôm đầu, ngơ ngác cả nửa ngày không thốt nên lời, sợ đến mất vía.
Cả ba người nhà Xuyên Sơn bị Xuyên Vụ hành hạ thành bộ dạng này, cuối cùng hắn cũng phản ứng lại.
Mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy tròng mắt.
“Đại Bảo của tao! Con này… Tao gi** mày!!!”
Hắn rống lên một tiếng rồi lao tới.
Kết quả bị cô tung chân đá ngã lăn, xương cụt đập trúng viên đá cuội giữa sân, trẹo hẳn đi.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, trong lòng Xuyên Vụ vẫn còn ngọn lửa chưa nguôi.
Cô nhét chổi và cây lau nhà dưới mái hiên vào miệng Lưu Tiểu Căn và Xuyên Sơn,
hai tên vẫn đang lảm nhảm mắng chửi.
Rồi tìm trong phòng khách một chiếc búa đinh, lần lượt đập gãy xương chân cả bốn người.
Chỉ đến khi bốn người không còn khả năng phản kháng, toàn sân chỉ còn tiếng rên rỉ thê thảm, Xuyên Vụ mới cảm thấy hả giận.
Sảng khoái hẳn ra.
Một tiếng sau.
Cô trói hai đứa Xuyên Đại Bảo và Xuyên Tiểu Bảo bằng dây thừng buộc lên xà nhà chuồng heo.
Cả hai người đầy thương tích, quỳ gối trước máng lợn, vừa khóc vừa run lẩy bẩy. Thấy Xuyên Vụ đứng đó, chúng sợ đến rụt người lại.
Không chịu nổi nhục, hai đứa giành ăn với heo, vừa ăn vừa khóc, nước mắt nước mũi đầy mặt.
Nhưng không ăn không được, cây gậy trong tay Xuyên Vụ có móc sắt, đánh lên da thịt chẳng khác nào lột da.
Ghê tởm quá, cô quay mặt đi.
Còn hai tên Xuyên Sơn và Lưu Tiểu Căn thì bị cô ném vào chum nước lớn, đậy một phiến đá nặng lên miệng chum.
Thấy bọn họ sắp chết ngạt, cô mới gạt phiến đá cho bọn họ thở vài hơi, rồi lại đè lên tiếp.
Cứ lặp lại như vậy.
“Không phải mấy người rất thích trò này sao?”
Ký ức của nguyên chủ cho thấy, bốn người nhà Xuyên Sơn từng đứng ngay dưới mái hiên, nhìn cô và em trai Xuyên Vũ ngoi ngóp trong chum nước, giờ thì hay rồi, nếm thử đi.
Sau mấy tiếng hành hạ, Xuyên Vụ tạm thời buông tha cho chúng.
Trước khi giết, cô còn phải moi được tung tích của Xuyên Vũ.
Dù sao đã kế thừa thân xác này, cũng xem như được sống lại lần nữa, tuy không phải tự nguyện.
Xuyên Vũ là em trai nguyên chủ, cô sẽ cố tìm lại nó.
Dù cho cô không quan tâm chuyện máu mủ, chỉ riêng cái tên "Xuyên Vũ"… cũng đủ để cô ra tay rồi.
Đám Xuyên Sơn giờ không còn dám manh động, co rúm ở góc tường, ngoan ngoãn khai ra.
“Hu hu… Người kia chỉ nói sẽ bán nó tới thành phố S thôi, chúng tôi cũng không biết gì khác, đừng đánh nữa mà…”
Thấy bàn tay Xuyên Vụ sắp vung xuống, Lưu Tiểu Căn vội vàng cầu xin tha thứ.
Dù đã có được câu trả lời, cô vẫn thuận tay tát cho hắn một cái.
Sờ bụng thấy đói, Xuyên Vụ đi vào bếp tìm đồ ăn.
Đồ chẳng còn bao nhiêu, một nắm mì khô, vài quả trứng, nửa cái bông cải xanh đã héo và nửa con gà quay Lưu Tiểu Căn mua cho Xuyên Đại Bảo.
Cũng hết cách, Xuyên Sơn và Lưu Tiểu Căn nghiện cờ bạc, tiền bồi thường của ba mẹ nguyên chủ cũng bị chúng nướng hết, còn nợ cả đống.
Những hộ khá giả xung quanh đã chuyển vào thành phố từ lâu, chỉ còn lại nhà họ ở cái làng hẻo lánh này.
Dù sao cũng đã là năm 2180, Long Quốc sớm đã vượt mặt các cường quốc phát triển, sánh ngang với nước W, là siêu cường quốc hàng đầu thế giới.
Suốt mấy chục năm qua, nước W dần suy yếu, bị Long Quốc áp đảo.
Từ năm 2000 đến giờ, gần 200 năm trôi qua.
Sự trỗi dậy của Long Quốc khiến cả thế giới yên bình chưa từng có.
Nhưng nước W vẫn nuôi âm mưu, âm thầm tiến hành thí nghiệm sinh hóa, định tái diễn trò cũ, lén thả virus vào Long Quốc.
Không ngờ một thiên thạch rơi trúng phòng thí nghiệm, khiến virus đột biến, độc tính và tốc độ lây lan tăng lên gấp trăm lần.
Người hay động vật nhiễm virus đều biến thành quái vật ăn thịt hút máu, y hệt trong mấy bộ phim zombie.
Nhưng phúc họa đi liền, một bộ phận người và động vật cũng thức tỉnh dị năng, có được sức mạnh chống chọi với hiểm nguy.
Dị năng muôn hình vạn trạng, thường biến dị dựa trên đặc điểm cá nhân, có người còn sở hữu nhiều dị năng cùng lúc.
Cao thủ trong số đó có thể hô phong hoán vũ, giết người trong nháy mắt.
Ví dụ như nữ chính Tạ Ninh, là dị năng song hệ tinh thần và không gian.
Cô ta chỉ cần dùng ý niệm là có thể giết người không một tiếng động.
Tất nhiên, thứ mà Xuyên Vụ ghen tị nhất là dị năng không gian của cô ta, trong đó tích trữ đủ đồ để xài mấy đời không hết.
Nhưng đó là của nữ chính, không phải của cô, thèm cũng chẳng làm gì được.
Chưa kể dị năng không gian lại gắn liền với chiếc lá trên cổ tay trái nữ chính, muốn cướp cũng chẳng nổi.
Nữ chính mà chết, vật tư cũng biến mất.
Nhận ra mình đang nghĩ quá xa, Xuyên Vụ lắc lắc đầu.
Nghiên cứu một hồi cái bếp điện từ kiểu mới của thế giới này, cuối cùng cũng nấu được một bát mì gà trứng thật to.
Cái gì rửa sơ thì rửa, rồi quẳng hết vào nồi nấu.
Xong lại gặm nốt nửa con gà quay còn dư.
Trước khi xuyên hay sau khi xuyên, cô đều đói đến dính lưng vào bụng, không ăn thì thật sự sẽ chết đói.
Lần đầu tiên được ăn no từ khi ra tù, Xuyên Vụ như bước vào trạng thái "hiền giả", ngồi đờ đẫn trên ghế.
Bất chợt, cô giơ tay lên, nhắm mắt cảm ứng một lúc.
Có vẻ đang dần hồi phục, sức mạnh từ bản thể của cô cũng theo sang rồi.
Chẳng lẽ lại không có "bàn tay vàng" nào nữa sao?
Rõ ràng là cô xuyên không cơ mà!
Xuyên không tức là gì? Tức là có thể thành nhân vật chính đó chứ?
Nghĩ tới thôi cũng thấy phấn khích. Biết đâu cô cũng có dị năng không gian?
Trong đó có đồng ruộng bát ngát, vật tư vô vàn, ăn uống chẳng phải lo, tiện thể còn gom sạch đồ tiếp tế…
Kết quả cảm ứng cả nửa ngày, đến rắm cũng chẳng có.
Xuyên Vụ giơ ngón giữa, cái tác giả rác rưởi gì vậy, keo kiệt đến mức này.
Thôi bỏ đi, ngủ cái đã.
Cô cứ thấy người nặng trịch, chắc là di chứng sốt chưa hết.
Còn chuyện tích trữ đồ, sống sót vượt qua mạt thế rồi bước lên đỉnh cao cuộc đời, để người khác làm đi.
Cô mệt rồi, chỉ muốn ngủ thôi.
Nhưng trước đó, cô rút sợi dây trói bốn người kia lại với nhau, đảm bảo không chạy được.
Mà thật ra cũng chạy không nổi, chân gãy cả rồi.
Cũng lì thật, đến giờ mà chưa chết.
Không quan tâm nữa. Xuyên Vụ nằm vật ra ghế sô-pha, bắt đầu ngủ say như chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)