Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
*(Lời tác giả. Lưu ý trước khi đọc truyện: Mạt thế nữ tôn, nữ chính không phải kiểu nhân vật hoàn hảo.
Hiện tại chưa thể định hình tính cách cô ấy ra sao, mọi người tạm coi cô là Đại Băng (Chỉ người tùy hứng, thích gì làm đó) vậy.
Nữ chính mạnh nhất, sở hữu giá trị vũ lực tuyệt đối.
Truyện lấy bối cảnh thế giới nữ tôn, nhưng không phải kiểu nữ tôn hoàn toàn đảo ngược giới tính.
Các bạn sẽ thấy trong truyện rất nhiều kiểu phụ nữ, hình tượng nữ giới không bị định nghĩa, thiết lập phụ nữ có sức mạnh vượt trội.
Cơ quan sinh dục của nam nữ không thay đổi, nhưng trong truyện này đàn ông có thể sinh con.
Cách sinh như thế nào thì… đã xuyên không, mạt thế và dị năng rồi, hãy vận dụng trí tưởng tượng của các bạn nhé. Các tình tiết mang thai sẽ không viết quá nhiều, dù sao trong mạt thế thì sinh tồn mới là quan trọng, chuyện có sinh con hay không không phải cốt lõi.
Nam chính giả gái, có lý do, sẽ hé lộ trong các chương sau. Việc thân phận bị lộ sẽ không nhanh.
Truyện này có chút liên quan đến truyện của Tạ U, nhưng không ảnh hưởng đến việc đọc. Ai quan tâm có thể tìm đọc truyện kia.
Thiết lập riêng trong truyện rất nhiều, xin đừng đem vào hiện thực hoặc thế giới quan truyện khác.
Truyện theo phong cách sảng văn, song khiết, kết HE.
Trên đây là toàn bộ các điểm có thể gây tranh cãi. Ai chấp nhận được thì mời tiếp tục theo dõi. Dưới đây là phần chính văn.)
*
Tất nhiên, vẫn phải lắp não vào đã.
Long Quốc.
Năm 2180.
Làng Tùng Thụ.
“Mày tạo phản rồi à cái đứa con hoang kia, đúng là do con đàn bà lẳng lơ ấy đẻ ra, dám làm đổ con gà quay tao mua cho Đại Bảo, mấy hôm không đánh là tưởng tao trị không nổi mày hả…” – Gã đàn ông nghiến răng nghiến lợi, nước bọt văng tung tóe, tay túm lấy tóc Xuyên Vụ kéo giật mạnh.
Da đầu lập tức truyền đến cơn đau rát khó chịu.
Xuyên Vụ cảm thấy khó thở, toàn thân đau nhức dữ dội, còn thấy nóng bừng.
Cô cố mở mắt ra, mơ hồ thấy kẻ đang kéo tóc mình là một gã béo như quả núi.
Mặt mũi đầy thịt, giận dữ nghiến răng, da mặt nổi đầy đốm vàng nâu, đuôi mắt nhăn sâu đến mức có thể kẹp chết hai con muỗi, da thịt chảy xệ.
Dưới mái hiên phía sau hắn, trên một chiếc ghế gỗ nhỏ có một người phụ nữ dáng cao gầy đang ngồi, phả khói thuốc nghi ngút.
Ánh mắt bà ta nhìn Xuyên Vụ đầy mâu thuẫn và phức tạp, như thể không nỡ, nhưng từ đầu đến cuối không mở miệng nói một lời.
Bên cạnh người phụ nữ là một đôi nam nữ trông còn trẻ.
Cô gái mập như quả bóng vừa được bơm căng, cậu con trai cũng như một thứ cấm kỵ kỳ quái.
Tất cả đều đứng nhìn như đang xem kịch vui.
Cứ như thể Xuyên Vụ bị đánh càng thê thảm thì họ càng hả hê.
Xuyên Vụ liếc mắt nhìn sơ qua sân nhỏ, mặt mũi ngơ ngác: Cô bị đưa đến cái chỗ quỷ quái nào thế này?
Ngay sau đó, bàn tay mập ú của gã đàn ông kia giáng xuống.
“Bốp bốp!” Hai cái tát giáng lên đầu khiến đầu gối Xuyên Vụ không chịu nổi lực, ngã quỵ xuống nền xi măng cứng và nhẵn.
Suýt chút nữa là bị đánh đến choáng váng.
Con bà nó, cả đời cô chưa từng bị ai tát mà phải đứng yên chịu trận như vậy.
Trong mắt Xuyên Vụ thoáng hiện tia giận dữ, nhưng còn chưa kịp phản kháng thì hàng loạt ký ức hỗn loạn bỗng ập đến lấp đầy đầu óc, khiến cô suýt nổ tung.
Cô nhớ lại hết rồi.
Cô đã xuyên không.
Xuyên Vụ từng ngồi tù chín năm, vừa ra tù đã định đi tìm kẻ thù báo thù.
Nào ngờ bọn súc sinh đó đã sớm cầm tiền bỏ trốn ra nước ngoài, sống cuộc đời ăn chơi xa hoa, vô ưu vô lo.
Cô là tội phạm, không tài sản, không người bảo lãnh, chỉ còn cách tìm những con đường không chính thống để qua đó.
Sau hơn một tháng lăn lộn trên chuyến tàu vượt biển, cuối cùng cô cũng đến được quốc gia xa lạ bên kia đại dương.
Cô còn lén tham gia hai khóa học súng ngắn, đích thân tiêu diệt cả nhà kẻ thù, chỉ tha cho một con chó lông vàng.
Ban đầu cũng không định tha nó, nhưng con chó ấy biết nịnh, thấy tình hình không ổn đã chạy trước, Xuyên Vụ cũng lười đuổi theo.
Cảm giác sảng khoái sau khi báo được mối thù lớn, không cần phải nói cũng biết sung
sướng cỡ nào.
Giết người xong, cô chỉ cúi đầu lặng lẽ rời đi, hoàn toàn không để ý đến cảnh hỗn loạn nơi phố xá.
Mãi đến khi cô phát hiện mình vô tình bước vào hiện trường “mua sắm 0 đồng” ở nước ngoài, còn chưa kịp phản ứng.
Một gã da đen vung bàn tay to như cái quạt vỗ tới, một viên đạn xuyên thủng cổ cô, máu phun xối xả.
Ngay sau đó, mấy phát đạn nữa găm thẳng vào lưng.
Lúc này, cô mới bừng tỉnh, tên khốn đó đang lấy cô làm bia đỡ đạn.
Thôi thì trước khi chết, cô rút con dao giấu trong tay áo ra, ngầu lòi đâm thẳng vào tim hắn vài nhát.
Tên đó chắc cũng không sống nổi, coi như cô không chết uổng.
Chỉ là cô không ngờ mình chết một cách lãng xẹt thế này, nói gì cũng phải cho cô một màn “tam đường hội thẩm” chứ?
Kết quả, cô xuyên không rồi.
Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mạt thế nữ tôn mà cô từng đọc.
Vì sao cô còn nhớ rõ như vậy?
Kiếp trước bị đồng đội phản bội, chết không nhắm mắt.
Trùng sinh trở lại, gặp thần giết thần, gặp ma diệt ma, vừa báo thù vừa gom hết trai đẹp vào túi.
Có điều khi đó truyện còn đang đăng dở, sau này nhà cô gặp biến cố lớn, ai còn tâm trí mà theo dõi một cuốn chưa hoàn thành.
Nhiều năm trôi qua, cô chỉ còn nhớ mang máng vài nhân vật và tình tiết ấn tượng, còn lại quên sạch.
Mà thân xác cô xuyên đến lúc này là một nhân vật quần chúng không hề xuất hiện trong nguyên tác.
Tên cũng giống cô, Xuyên Vụ.
Người bản địa làng Tùng Thụ, vừa tròn mười tám tuổi.
Trước bảy tuổi, vẫn sống hạnh phúc bình yên cùng mẹ cha và em trai.
Nhà tuy không khá giả, nhưng cha mẹ đã tính tới việc lên thành phố mua nhà, để tiết kiệm được nhiều hơn nên ra ngoài làm công.
Không ngờ gặp tai nạn và qua đời.
Hai chị em nhận được một khoản bồi thường lớn. Nhưng chị mới bảy tuổi, làm sao giữ được tiền?
Bên chính quyền đưa ra hai lựa chọn: hoặc vào cô nhi viện, hoặc tìm người thân gửi gắm.
Lúc đó, hai đứa nhỏ vừa mất cha mẹ, không nơi nương tựa.
Cô ruột tên Xuyên Sơn dắt cả nhà đến.
Xuyên Sơn là con nuôi của ông nội cô, coi như là chị ruột của mẹ ruột Xuyên Thủy.
Cũng là người cùng làng, từ nhỏ mồ côi cha mẹ, được ông nội đưa về nuôi.
Ai ngờ lại nuôi ra một con sói mắt trắng.
Ban đầu, cô ruột Xuyên Sơn và chồng là Lưu Tiểu Căn chăm sóc hai chị em như thể ruột thịt.
Hai đứa trẻ thèm khát tình thân, ngu ngơ trao quyền giám hộ cho nhà cô chú.
Nào ngờ đó lại là khởi đầu cho cơn ác mộng.
Chẳng bao lâu, mặt thật của bọn họ lộ ra.
Lưu Tiểu Căn, gã dượng từng tỏ ra tử tế, sau lưng là một con quỷ vừa tham lam vừa độc ác.
Cô ruột thì ngoài mặt tỏ vẻ không đành lòng, nhưng chưa từng ngăn cản gã chồng đánh chửi chị em cô.
Họ cướp hết tiền bồi thường, không cho ăn no. Hằng ngày bắt hai đứa nhỏ phục vụ cả nhà, từ việc nặng đến việc bẩn, chẳng sót cái nào.
Hai đứa con của Xuyên Sơn, một trai một gái, tên là Xuyên Đại Bảo và Xuyên Tiểu Bảo, còn độc ác hơn.
Bắt chị em cô bò dưới đất như chó, đè lên lưng cưỡi khắp sân.
Thậm chí ép cô chúi đầu vào chậu ăn cơm như súc vật, hay nhốt vào chuồng heo tranh ăn với lợn.
Vài ngày trước, cô bị sai ra ngoài, lúc về thì em trai Xuyên Vũ đã biến mất.
Xuyên Đại Bảo hí hửng khoe, bị cha hắn bán đi rồi, đem phục vụ bà già nào đó.
Nguyên chủ đau khổ tuyệt vọng, hôm nay hiếm hoi mới dám phản kháng một chút,
Lập tức bị Đại Bảo ghi hận, chạy đi mách cha hắn.
Tối qua mưa lớn, nguyên chủ bị lôi ra dầm mưa cả đêm, sốt cao.
Bình thường đã không được ăn no, thể trạng yếu,
Vừa rồi lại bị Lưu Tiểu Căn đánh thêm mấy phát, thế là hồn lìa xác để Xuyên Vụ thế chỗ.
Tiếp nhận ký ức, Xuyên Vụ nghẹn họng không nói nên lời.
Phiên bản nữ của Harry Potter ngoài đời thật?
Chỉ tiếc là nguyên chủ không có số thức tỉnh phép thuật như bản gốc.
Theo hiểu biết nông cạn từ cuốn tiểu thuyết cô từng đọc, đất nước này bây giờ pháp luật chặt chẽ vô cùng.
Ai dám ngược đãi trẻ em, chờ đón họ chỉ có nước ngồi tù mọt gông.
Lại còn có vô số tổ chức phúc lợi và cứu trợ trẻ em do chính phủ lập nên.
Nhưng nguyên chủ lại yếu đuối đến thảm hại, đến phản kháng cũng không dám, chưa từng đi học.
Chưa bao giờ nghĩ đến cũng không biết phải tìm đến ai để cầu cứu.
Thêm nữa, ngôi làng này quá hẻo lánh, chỉ còn vài hộ dân, mỗi nhà cách nhau mấy ngọn đồi.
Phần lớn người dân đã dọn lên thành thị, thành ra nhà Xuyên Sơn trốn lọt.
Nguyên chủ và em trai bị hành hạ suốt mười mấy năm ở cái làng khỉ ho cò gáy này.
Xuyên Vụ cảm thấy cạn lời.
Nhưng mà, tính cách yếu đuối không phải cái cớ để lũ khốn này hành hạ chị em họ.
Mẹ nó chứ, đã là thế giới nữ tôn rồi mà còn bày ra cái trò chó má này, muốn tạo phản à?
Xuyên Vụ chậm rãi chống người dậy, đón lấy ánh mắt ngỡ ngàng của mấy người trong sân, đứng lên.
“Gì đấy? Còn dám trừng mắt với ông à? Mẹ kiếp, hôm nay ông phải dạy dỗ cho…” Còn chưa dứt lời.
Chát chát, hai cái tát vang dội.
Lưu Tiểu Căn, thân hình to như núi thịt, lảo đảo ngã ngửa, âm thanh còn hơn động đất.
Thân hình gã quá nặng, tay chân ngắn cũn, nhìn chẳng khác gì một con cóc bị bơm phồng.
Sân nhà lặng ngắt mấy giây, rồi lập tức ầm ĩ.
Xuyên Đại Bảo và Xuyên Tiểu Bảo gào thét chói tai, vang dội cả chân trời.
Xuyên Sơn bật dậy, tàn thuốc rơi lả tả xuống quần.
“Mẹ kiếp, cái thứ con hoang ranh con này, mày còn dám đánh ông mày à?
Mày cứ đợi đấy, xem tao có dạy dỗ mày hay không…”
Vừa chửi vừa phun nước bọt, Lưu Tiểu Căn cố ngọ nguậy, nhưng hai lần ráng sức vẫn không sao bò dậy nổi, nhìn hèn hạ hết chỗ nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








