Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hành động dịu dàng này đã chiếm trọn trái tim Đại Bảo.
Cậu bé ngẩng đầu lên, vui vẻ kêu lên: "Mẹ, mẹ tốt quá, sau này mẹ có thể tốt với con như vậy mãi không?"
"Được, sau này mẹ sẽ đối xử tốt với con, Tiểu Bảo và cả bố con như vậy." Hạ Thanh Thanh cười đáp, còn đưa ngón út ra với Đại Bảo.
Đại Bảo cười híp mắt đưa ngón út ra, hai người móc ngoéo.
Chỉ hai cái bánh bao thịt đã khiến Đại Bảo no căng bụng.
Dù sao cũng chỉ là đứa trẻ năm tuổi, ăn hai cái là đã no lắm rồi.
Hạ Thanh Thanh cũng ăn hai cái nhưng là bánh bao chay.
Cô xin nhân viên phục vụ một tờ giấy dầu, gói hai cái bánh bao thịt còn lại mang về.
Hạ Thanh Thanh biết giá cả thời này rất rẻ, một cái bánh bao thịt chỉ năm xu, bánh bao rau còn rẻ hơn, chỉ ba xu.
Nói cách khác, họ vừa tiêu hết hai mươi sáu xu.
Bây giờ cô cảm thấy chín đồng bảy hào ba xu trong lòng mình như một khoản tiền khổng lồ.
Thấy Hạ Thanh Thanh vẫn cầm gói giấy dầu trên tay, Đại Bảo nghiêng đầu, đôi mắt to sáng lấp lánh nhìn mẹ mình: "Mẹ, bánh bao này là cho bố à?"
Hạ Thanh Thanh mỉm cười, hào phóng thừa nhận: "Đúng vậy, là cho bố con."
Đại Bảo cười toe toét.
Trở lại phòng bệnh, Hạ Thanh Thanh cười đưa gói giấy dầu trong tay cho Lục Chấn Đông: "Anh Đông, em mới mua bánh bao thịt, anh ăn đi cho nóng."
Lục Chấn Đông kinh ngạc nhìn Hạ Thanh Thanh.
Người phụ nữ này còn mang bánh bao cho anh.
Đại Bảo cười tít cả mắt: "Bố ăn nhanh đi, con và mẹ đã ăn rồi."
Lục Chấn Đông nhìn nụ cười trên khuôn mặt con trai, trong lòng rất xúc động.
Cúi đầu nhìn gói giấy dầu trong tay, anh lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.
Họ là vợ chồng, vốn dĩ tình cảm như thế mới phải chứ.
Đêm đó, có người ngủ ngon lành, có người căn bản không ngủ được.
Nhưng mặt trời vẫn phải mọc.
Thôn Lục gia, những người dậy sớm ăn sáng xong thì đi làm.
Trên đường đi, họ tụm năm tụm ba bàn tán về chuyện của Hạ Thanh Thanh và Lục Chấn Đông.
"Các anh chị em nghe chưa? Cô tri thức Hạ không đòi ly hôn nữa rồi."
"Anh cũng nghe rồi, cô tri thức Hạ kia không biết điều quá."
"Đúng vậy, thằng Đông đối xử tốt như vậy, cô ta lại còn có ý đồ khác."
"Có ý đồ khác thì thôi đi, còn ngược đãi cả con cái."
"Theo tôi thì thằng Đông hôn với cô ta cũng tốt, tôi thấy cô tri thức Hạ kia ly hôn rồi thì chỉ có nước chết đói thôi."
"Cái miệng anh, có thể không ly hôn thì đừng ly hôn, vợ chồng vẫn là một cặp..."
"..."
Ai ngờ Hùng Tiểu Bình tối lại đến chơi.
Với cái miệng nhanh nhảu của bà ta, chuyện này lập tức truyền ra ngoài.
Đối với người chị dâu thứ hai của Lục Chấn Đông này, Lục Chí Quân chỉ biết lắc đầu.
Bà ta vừa lười biếng vừa thích chiếm tiện nghi, lại còn đặc biệt thích buôn chuyện.
Cái giọng to như cái loa phát thanh, lên tiếng một phát là cuối làng cũng biết chuyện.
Phải nói là chị dâu thứ hai của Lục Chấn Đông và anh trai thứ hai của anh ấy đúng là trời sinh một cặp.
Đều là những kẻ lười biếng, thích chiếm tiện nghi.
Nhưng ngoài cái tật nhỏ này ra thì cũng không có tật xấu gì nữa.
Bên bệnh viện thì khác hẳn với thôn Lục gia.
Hạ Thanh Thanh dựa vào lòng Lục Chấn Đông ngủ ngon lành cả đêm, lúc này tinh thần rất tốt.
Cô nhìn người đàn ông đẹp trai mặt đỏ bừng, cười nói: "Anh Đông, anh trông chừng bọn trẻ, em đi mua đồ ăn sáng."
Lục Chấn Đông lắc đầu, đưa tay giữ chặt Hạ Thanh Thanh đang định đứng dậy: "Để anh đi."
Nói xong, anh đã đứng dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)