Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh đưa tờ tiền Đại đoàn kết còn lại sau khi đóng tiền thuốc cho Hạ Thanh Thanh, ngượng ngùng nói: "Đây là mười đồng còn lại, em cầm lấy."
Hạ Thanh Thanh không nhận, mà nhìn Tiểu Vũ, nói: "Anh dẫn Tiểu Vũ đi mua chút đồ ăn."
Lục Chấn Đông lắc đầu, nhét tiền vào tay Hạ Thanh Thanh.
Thấy vậy, Tiểu Vũ cười khúc khích.
Thấy Lục Chấn Đông không đi, Hạ Thanh Thanh đứng dậy.
Và vẫy tay gọi Tiểu Vũ: "Tiểu Vũ, đi nào, mẹ dẫn con đi ăn đồ ngon."
Tiểu Vũ là tên thân mật của con trai cả Lục Phi Vũ.
Tiểu Bảo là tên thân mật của con trai út Lục Cảnh Sơn.
Cả hai cái tên đều do Hạ Thanh Thanh tự đặt.
Còn Đại Bảo và Tiểu Bảo là tên thân mật do bà nội Chu thị đặt, bà nói như vậy sẽ dễ nuôi.
May mà không phải là những cái tên như Nhị Cẩu Tử nên nguyên chủ cũng chấp nhận.
Đôi mắt Đại Bảo tràn đầy kinh ngạc và vui mừng nhưng không dám tin.
Thấy con trai ngây người, Hạ Thanh Thanh cong môi cười, bước tới nắm tay đứa trẻ, đi ra khỏi phòng bệnh.
Lục Chấn Đông nhìn hai mẹ con rời đi, trong lòng bảy trên tám dưới.
Những người nhà trong phòng bệnh bắt đầu nói về anh.
Trước đây, nguyên chủ không phải đi làm kiếm công điểm nên có nhiều thời gian đi linh tinh cho nên rất rành rõi đường xá nơi này.
Không lâu sau, hai người đã đứng trong một nhà hàng quốc doanh.
Mùi thơm khiến Đại Bảo năm tuổi nuốt nước miếng.
Cậu bé sáng nay theo cha đến trạm y tế, trưa cũng không ăn cơm, lúc này đã đói lắm rồi.
Nhìn bộ dạng của đứa nhỏ, Hạ Thanh Thanh cười lắc đầu, gọi với người trong nhà hàng quốc doanh: "Làm phiền, cho tôi bốn cái bánh bao thịt, hai cái bánh bao chay."
"Được, cô gái, mời vào ngồi." Nhân viên phục vụ của nhà hàng quốc doanh rất nhiệt tình chào đón, rồi hét về phía quầy: "Bốn cái bánh bao thịt, hai cái bánh bao rau."
Đại Bảo lập tức mở to mắt, kinh ngạc kêu lên: "Mẹ, sao mẹ mua nhiều bánh bao thế?"
Hạ Thanh Thanh đưa tay véo nhẹ má Đại Bảo, cười nói: "Tất nhiên là để ăn rồi, sao con không đói à?"
Nói rồi, cô kéo Đại Bảo ngồi xuống ghế.
Đại Bảo không dám hỏi, cẩn thận hỏi: "Mẹ, mẹ mua bánh bao cho con ăn à?"
"Đúng vậy, một mình mẹ cũng không ăn hết sáu cái bánh bao được." Hạ Thanh Thanh thở dài trong lòng.
Nhưng nguyên chủ bao năm nay, ngay cả vỏ bánh bao cũng không cho con ăn.
Chỉ lo ăn uống, mua quần áo, mua son phấn.
Cũng chẳng trách bọn trẻ không thân với cô.
Bây giờ cô phải dùng sự ấm áp và những hành động này để cảm hóa hai đứa trẻ.
Còn Lục Chấn Đông, người đàn ông đó, càng phải dùng thủ đoạn để thu phục.
Chỉ cần Lục Phượng Cầm một ngày chưa lấy chồng, cô sẽ không yên tâm.
Tốt nhất là để Lục Phượng Cầm lấy tên pháo hôi Triệu Tam Thiên kia.
Đang nghĩ như vậy thì những chiếc bánh bao thơm phức đã được bưng lên bàn.
Vì không phải giờ ăn nên cả nhà hàng quốc doanh chỉ có hai mẹ con Hạ Thanh Thanh.
Cảm ơn nhân viên phục vụ, Hạ Thanh Thanh đưa tay lấy một cái bánh bao thịt cho Đại Bảo.
Đôi mắt Đại Bảo đỏ hoe, nhìn Hạ Thanh Thanh đầy xúc động và không tin.
"Ăn đi, ăn hai cái luôn." Hạ Thanh Thanh cười, cầm một cái bánh bao rau ăn.
Đại Bảo thấy Hạ Thanh Thanh cầm bánh bao ăn, mới cắn một miếng nhỏ.
Mùi thơm của bột mì trắng khiến cậu bé hạnh phúc đến phát khóc.
Mặc dù bánh bao rất nóng nhưng cậu bé vẫn cứ thế mà nuốt chửng.
Như thể đã mấy ngày không được ăn cơm vậy.
Hạ Thanh Thanh nhìn mà cười: "Ăn chậm thôi, không ai giành với con đâu."
Nói rồi, cô còn đưa tay lau sạch vụn bánh ở khóe miệng Đại Bảo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)