“Tiểu thư, người nói xem Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư đang đánh bàn tính gì vậy? Chẳng lẽ vẫn chưa từ bỏ ý định kia sao?” Đúng là "vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo", Tri Xuân không khỏi nghĩ ngay đến vụ lùm xùm mấy hôm trước.
“Ngươi biết rõ mười mươi rồi còn hỏi ta làm gì.”
“Nô tỳ chỉ thấy kinh ngạc thôi. Người xem, lão gia và phu nhân sao có thể như vậy chứ, chuyện này rõ ràng làm tổn hại đến khuê danh của nữ tử, thế mà họ lại ngầm đồng ý.”
Phượng Sanh lau sạch hai tay rồi mới từ tốn đeo lại chuỗi Phật châu, nàng thong thả chỉnh lại ống tay áo: “Nếu là ở ngoài đường thì còn phải giữ chút thể diện, chứ đây là trong phủ mình, ai dám hé răng nửa lời? Cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, người ngoài cũng chẳng thể hay biết.”
“Lão phu nhân xưa nay trọng quy củ nhất, vậy mà cũng khoanh tay đứng nhìn.” Tri Xuân bĩu môi.
Điều này Phượng Sanh cũng thấy lạ. Nàng vốn tưởng lão phu nhân đang âm mưu chuyện gì đó cho riêng mình, không ngờ bà lại cho phép cả Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư nhảy vào góp vui.
Sự việc này... xem ra ngày càng thú vị rồi đây.
…
“Lão phu nhân, sao người lại đồng ý để Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư cùng làm chuyện này? Như vậy chẳng phải là...” Chu ma ma vừa bóp chân cho lão phu nhân, vừa ngập ngừng nói nửa chừng.
Lão phu nhân đương nhiên hiểu ẩn ý của Chu ma ma là gì.
Bà thở dài, chậm rãi nói: “Là ta suy xét không chu toàn. Lúc trước chỉ mải nghĩ cách giải quyết cái mầm tai họa kia mà quên mất rằng đây thực chất cũng là một cơ hội. Nếu nữ nhi nhà ta có thể trèo lên cành cao hoàng tộc, đó chính là phúc trạch cả gia môn. Đến lúc đó Khánh Hoa chẳng lo không được thăng quan, tiền đồ của Văn Thành sau này cũng không cần phải sầu muộn nữa.”
“Nhưng lão phu nhân đừng quên Tam tiểu thư.”
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt lão phu nhân lập tức trầm xuống: “Tống thị thật là hạng vô dụng, dạy dỗ con bé Tứ nha đầu đến mức ngây thơ khờ khạo quá mức. Cả cái phủ Đại phòng kia từ trên xuống dưới chẳng có lấy một người tử tế. Con bé Tam nha đầu làm gì cũng xúi giục Tứ nha đầu xông pha phía trước, còn bản thân thì núp sau hưởng lợi. Nhưng loại chuyện này rốt cuộc vẫn là không vẻ vang gì, nếu chỉ có một mình Tứ nha đầu thì quá lộ liễu, có Tam nha đầu đi cùng còn có thể che mắt thiên hạ được đôi chút.”
“Vậy nhỡ đâu Tam tiểu thư giành được sự sủng ái của Hoàng tử, chẳng phải Đại phòng sẽ…”
Lão phu nhân đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, rõ ràng tâm trí đang không hề bình tĩnh. Chu ma ma vội vàng bước tới đỡ lấy bà, nhắm mắt theo đuôi.
“Sở thích của hoàng tử vốn khó lòng đo lường được, ta hiện giờ chỉ có thể hy vọng có hai người ở đó, xác suất thắng sẽ cao hơn một. Phương Phượng Sanh là kẻ thông minh, nàng ta chẳng phải muốn thay cha lật lại bản án sao? Đây chính là cơ hội tốt nhất. Chỉ cần chiếm được lòng của Tam hoàng tử, đừng nói là lật lại bản án, dù có muốn làm chủ tử nương nương cũng chẳng phải chuyện khó.”
Chu ma ma vô cùng kinh ngạc. Bà không ngờ lão phu nhân lại tính toán đến nước này. Bà vốn luôn tưởng lão phu nhân chỉ muốn để Tứ thiếu phu nhân chịu thiệt thòi "ngậm bồ hòn", nhưng hôm nay...
“Lưỡi dao sắc bén phải để ta dùng mới là tốt nhất. Dưa hái non không ngọt, nhưng nếu chỉ có chúng ta dùng sức thì ích gì, còn phải để bản thân nàng ta tự nỗ lực nữa. Một khi sự việc thành công, cái ghế chính thất này nàng ta tự nhiên ngồi không yên, chẳng cần chúng ta nói trắng ra, nàng ta cũng sẽ tự xin đi, đây là cái lợi thứ nhất. Nàng ta đã làm chuyện dơ bẩn, đương nhiên không còn mặt mũi nào đối diện với Văn Thành, phía Văn Thành cũng coi như có lời giải thích, đây là cái lợi thứ hai. Tam hoàng tử vướng vào tai tiếng lấy vợ người khác, trong lòng ắt sẽ thấy hổ thẹn với Tôn gia, tự khắc sẽ bù đắp bằng những lợi ích khác, thế nên ý nguyện của Phương Phượng Sanh thực ra chỉ là chuyện phụ, đây là cái lợi thứ ba. Kỳ thực nếu có thể lựa chọn, ta đương nhiên mong Tứ nha đầu có được cái phúc khí này, nhưng phàm là chuyện trên đời đều phải chuẩn bị hai tay.”
“Lão phu nhân thật anh minh!” Nghe xong màn phân tích này, Chu ma ma thực sự phục sát đất.
“Lát nữa ngươi sai người tới Vấn Thu Đường một chuyến, bảo Phương thị đem số kinh thư đã chép xong qua đây cho ta xem.”
“Dạ.”
Tôn Như Ý và Tôn Như Họa cũng chỉ kiên trì được nửa ngày là bắt đầu nản chí. Thật ra người nản lòng chủ yếu là Tôn Như Ý.
Phượng Sanh thản nhiên quan sát, thấy tính kiên nhẫn của Tôn Như Họa quả thực rất khá. Nhưng chẳng mấy chốc, Tôn Như Ý đã liên tục kéo áo nàng ta đòi ra ngoài hít thở không khí, Tôn Như Họa đành bất lực đi theo.
Hai người họ cứ ra ra vào vào liên tục, Phượng Sanh chẳng thèm hỏi han, cứ việc chuyên tâm chép kinh của mình. Đến khi bóng chiều tà, hai nàng tiểu thư từ ngoài bước vào, nói rằng giờ cũng chẳng sớm sủa gì, xin phép về trước, ngày mai sẽ lại tới.
Phượng Sanh gật đầu, bảo Tri Xuân thu dọn đồ đạc để trở về Vấn Thu Đường.
Vừa mới về đến phòng, người của Hi Ngô Đường đã tới truyền lời: Lão phu nhân mời Tứ thiếu phu nhân qua một chuyến, muốn kiểm tra tiến độ chép kinh.
Mấy ngày nay Phượng Sanh đã chép được hai quyển, nàng liền bảo Tri Xuân mang đi cùng sang Hi Ngô Đường.
“Chữ của Phượng Sanh viết đẹp thật đấy.” Lão phu nhân lật xem, tấm tắc khen ngợi với Chu ma ma.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


