Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Sát Thủ Xuyên Không Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Không có con trai là một trong ba tội bất hiếu, mặc dù cha mẹ có bốn cô con gái, nhưng ở nông thôn không có con trai chẳng khác nào không có người nối dõi.

"Không khóc nữa."

Rồi cô nhanh chóng mặc thêm quần áo, bị Kiều Ngọc Nam kéo ra ngoài.

Chơi mà Kiều Ngọc Nam nói là bắt sâu nuôi gà.

Kiều Ngọc Giai nói:

"Gà ăn nhiều sâu thì sẽ đẻ nhiều trứng."

Thì ra là vậy...

Suốt buổi sáng Kiều Ngọc Linh đều ở trong vườn rau bắt sâu cùng Kiều Ngọc Nam và Kiều Ngọc Giai.

Bởi vì trước kia khi còn ngốc nghếch, Kiều Ngọc Linh cũng thường bắt sâu trong vườn rau cùng hai đứa trẻ, nên không ai nhận ra sự khác lạ của cô.

Đến giờ ăn sáng, Lưu Thị gọi cô về phòng phía tây, rồi lén lấy một bát bột hồ từ áo ra.

(Bột hồ là kiểu bột mì khuấy thành hồ dính dính, nhìn giống cháo đặc nhưng quánh hơn)

"Ăn đi, bổ sung dưỡng chất, hôm nay mẹ lén cho con một quả trứng đấy."

Kiều Ngọc Linh giật mình, nhìn bát Lưu Thị đưa, cô hơi do dự, mặc dù cô mới đến hai ngày, nhưng cô đã nắm rõ tình hình của nhà họ Kiều.

Trần Thị quản lý mọi thứ ra vào, ngay cả trứng gà cũng đếm từng quả, Lưu Thị lấy trứng ở đâu ra?

Dường như Lưu Thị nhìn thấu suy nghĩ của cô, bà nhẹ nhàng cười nói:

"Không sao đâu, ăn đi, đây là trứng gà rừng mà hôm qua Kiến Chí nhặt được ở núi sau, con ăn đi."

Lúc này Kiều Ngọc Linh mới nhận bát bột và ăn, cơ thể cô thực sự cần bồi bổ, nhưng vừa ăn một miếng đã bị bóng người xông vào làm cho giật mình.

"Nương tử của lão tứ, ngươi giỏi lắm, dám ăn trộm bột mì làm bột hồ cho con ngốc này, còn cho trứng nữa, có đồ tốt như vậy sao không cho con gái ta ăn, con gái ta thông minh hơn nhiều so với con ngốc này."

Người xông vào là đại tẩu của nhà họ Kiều, Lữ Thị, vừa vào bà ta liền giật bát khỏi tay Kiều Ngọc Linh, rồi chỉ vào mặt Lưu Thị mà mắng chửi.

"Đại tẩu, bệnh của Ngọc Linh mới khỏi, thân thể rất yếu nên ta..."

Lưu Thị muốn giải thích.

Lữ Thị không cho bà cơ hội giải thích, trực tiếp mắng:

"Nương tử của lão tứ, ngươi đừng nói những điều này với ta, dù bệnh của con ngốc này có khỏi, thì với cái thân hình béo phì này, cũng không giống người yếu đuối, ngươi lừa ai chứ."

Lưu Thị thấy giải thích vô ích, chỉ đành nói với Kiều Ngọc Linh:

"Ngọc Linh mau chào đại bá mẫu đi."

"Đại bá mẫu."

Kiều Ngọc Linh ngoan ngoãn gọi một tiếng, tâm trí vẫn còn đang lơ lửng.

Từ ngày cô tỉnh lại, đại tỷ đã đưa cho cô một cái bánh ngô, ngày hôm sau là cháo ngô, hôm nay là bột mì.

Đời trước cô chịu khổ từ nhỏ, sau này còn vì huấn luyện khắc nghiệt mà không kén ăn, chỉ cần ăn no là được, nên hôm nay khi Lưu Thị mang bột hồ đến cô không nghĩ nhiều.

Không ngờ, bát bột hồ này có lẽ vì Lưu Thị thấy cô khỏe lại, vui mừng muốn bồi bổ cho cô, nên mới lén làm.

Phải công nhận là Kiều Ngọc Linh đã đoán đúng.

Lữ Thị nghe thấy tiếng gọi đại bá mẫu của Kiều Ngọc Linh, ban đầu sững sờ, sau đó lập tức chửi rủa:

"Gọi cái gì cũng vô ích, Nương tử của lão tứ chúng ta đi nói lý với cha mẹ."

Lữ Thị nói xong liền cầm bát bột hồ rồi nhanh chóng rời đi.

Lưu Thị xấu hổ đỏ bừng mặt, bà đứng đó lúng túng, Kiều Ngọc Linh nhìn ra, đây có lẽ là lần đầu tiên Lưu Thị làm chuyện quá mức như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc