Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà thử gọi một tiếng.
Kiều Ngọc Linh quay đầu lại, giọng nói nhẹ nhàng, khàn khan.
"Mẹ."
"Ôi~ bảo bối của mẹ."
Lưu Thị nhanh chóng bước đến bên giường ngồi xuống, bà ôm chặt Kiều Ngọc Linh vào lòng, không kìm được mà khóc nức nở, có một chút ấm ức, tủi thân.
Kiều Ngọc Linh biết Lưu Thị là vì vui mừng nên mới như vậy, nên cũng ngoan ngoãn để bà ôm.
Kiều Ngọc Nguyệt vui mừng rơi nước mắt.
Tiếng khóc của hai mẹ con khiến con gái thứ ba Kiều Ngọc Giai và con gái thứ tư Kiều Ngọc Nam chạy đến.
"Mẹ, có phải nhị tỷ lại không khỏe không ạ?"
Thân hình nhỏ bé của Kiều Ngọc Giai đứng bên giường, ánh mắt mang chút lo lắng, thêm vài phần sốt ruột, vài phần quan tâm, vài phần tình cảm.
"Không, không phải, là bệnh của nhị tỷ con đã khỏi rồi, con bé đã khỏe rồi."
Lúc này Lưu Thị mới nhẹ nhàng buông Kiều Ngọc Linh ra, rồi vẫy tay gọi hai cô con gái nhỏ.
"Hai đứa mau đến gọi nhị tỷ đi."
Kiều Ngọc Giai sáu tuổi vội vàng kéo tay Kiều Ngọc Nam ba tuổi bước không vững đến, cả hai cùng gọi vang.
"Nhị tỷ."
Kiều Ngọc Linh giật mình, không biết phải trả lời thế nào, đối với cô, người chưa từng có tình cảm gia đình, điều này thật lạ lẫm.
Hơn nữa linh hồn cô đã hai mươi hai tuổi, luôn làm công việc của sát thủ, cô thực sự không biết phải giao tiếp với một đứa trẻ như thế nào...
Mọi người thấy Kiều Ngọc Linh không nói gì, tất cả đều lo lắng nhìn cô.
"Muội... muội muội."
Cô khẽ mấp m áy miệng, đáp lại một tiếng.
Kiều Ngọc Giai và Kiều Ngọc Nam ngay lập tức vui mừng reo lên.
"Yeah, nhị tỷ khỏe rồi, nhị tỷ gọi ta là muội muội rồi, nhị tỷ khỏe rồi..."
Kiều Ngọc Nguyệt cũng rất vui mừng, cô bé cười rạng rỡ, đưa tay xoa đầu hai đứa em.
Kiều Ngọc Linh đột nhiên bị không khí vui vẻ này làm cảm động, trong lòng cô dâng lên cảm giác thỏa mãn, trước đây cô chưa từng có cảm giác này.
"Nương tử của lão tứ, ngươi đúng là lười biếng, còn trốn trong phòng không đi nấu cơm, ngươi định không cho cả nhà ăn sáng à?"
Tiếng Trần Thị vang lên, khiến nụ cười trên gương mặt mọi người chợt cứng lại, Lưu Thị vội nói với Kiều Ngọc Linh.
"Ngọc Linh, con vừa khỏe lại, nằm nghỉ ngơi đi, mẹ đi nấu cơm, lát nữa mẹ mang vào cho con."
Lưu Thị nói xong thì vội vàng ra ngoài.
"Ngọc Linh nằm xuống nghỉ ngơi, đừng dậy, sức khỏe mới hồi phục, đừng để xảy ra chuyện gì nữa."
Kiều Ngọc Nguyệt nói.
Kiều Ngọc Linh lắc đầu.
"Muội không sao đâu."
"Con bé này sao lại cứng đầu thế, khó khăn lắm mới khỏe lại, phải nghỉ ngơi cho tốt, muội có biết những năm qua tỷ mong muội khỏe lại như thế nào không."
Kiều Ngọc Nguyệt nói xong nước mắt liền rơi xuống, từng giọt từng giọt.
"Tỷ tỷ."
Kiều Ngọc Linh bối rối, khẽ gọi một tiếng, rồi đưa tay nắm lấy tay Kiều Ngọc Nguyệt, an ủi trong im lặng.
Mặc dù khóe mắt Kiều Ngọc Nguyệt vẫn rơi nước mắt, nhưng gương mặt mang theo nụ cười hạnh phúc.
"Khỏe lại là tốt, chuyện hai ngày trước đừng trách cha mẹ, họ cũng không có cách nào khác."
Kiều Ngọc Linh gật đầu, mặc dù cô ngốc nghếch, trí nhớ không đầy đủ, nhưng ký ức về mẹ Lưu Thị thì có rất nhiều, từ ngày Trần Thị quyết định bán cô đi, mỗi đêm Lưu Thị đều ôm cô khóc rất lâu, cha cũng ngồi bên cạnh cô rất lâu.
Cũng chính vì thế, cô không trách hai người này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






