Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bỏ trốn?!
Vào thời buổi này, đó là chuyện vừa kích thích vừa trái luân thường đạo lý biết bao!
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, Hứa Thủy Căn và Hàn Tam Nhi đã trở thành đề tài nóng bỏng khắp thôn Hứa Gia.
Cứ như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, bắn tung tóe loạn cả lên!!!
Tuy nhiên, nhà họ Tào nằm nơi hẻo lánh lại có địa vị đặc biệt, nên là nơi duy nhất còn yên ả.
Cả buổi sáng, Hứa Vãn Xuân đắm chìm trong biển kiến thức.
Trước là ôn tập lại các vị thuốc đã học hôm qua, sau học thêm cách sơ chế dược liệu. Đến khi nhận mặt được 16 chữ đầu trong sách “Càn tự văn”, cô bé mới ôm bài tập về nhà trong ánh mắt hài lòng của cả hai thầy cô.
“Đào Hoa đúng là thông minh lanh lợi.” Tiễn cô bé ra khỏi cửa, Tô Nam mới trút bỏ được niềm vui bị kìm nén cả buổi sáng.
Cô là người yêu đọc sách, tuy sống ở thôn núi thanh bình nhưng cũng không khỏi cô đơn. Nay có một đứa nhỏ thông minh, sao lại không mừng rỡ chứ?
Tào Tú cũng vui mừng, nhưng không mất lý trí. Như đang trấn an vợ, cũng như trấn an chính mình, ông nhẹ giọng lẩm bẩm:
“Không vội, không vội… Cứ từ từ, còn phải quan sát thêm tính tình con bé.”
Hứa Vãn Xuân chẳng biết gì về niềm vui và mong đợi của hai thầy cô, cô ôm vở về nhà, mới phát hiện mẹ nuôi lại không có ở nhà.
Cô đi vòng vòng trong nhà mấy lượt, dần dần sinh ra lo lắng… lẽ nào có chuyện gì xảy ra?
Không trách cô đa nghi, bởi mẹ nuôi luôn lo lắng cho sức khỏe cô, ba bữa trong ngày chưa từng sai lệch. Thế mà giờ đã đến giờ ăn trưa, bếp núc vẫn còn lạnh tanh.
Nghĩ đến những người đàn ông lạ mặt xuất hiện dạo gần đây, tim cô bỗng thắt lại, liền nhấc chân chạy vội ra ngoài.
“Đào Hoa à?” – Hứa Hà Hoa đi nhanh về nhà, từ xa đã thấy con gái nhỏ đang cắm đầu chạy như bay về phía nhà hàng xóm.
Hứa Vãn Xuân khựng chân, rồi lập tức quay người lại: “Mẹ?!”
“Ừa, có chuyện gì sao?” – Vừa đến gần, thấy vẻ mặt con gái mừng rỡ, bà không nhịn được bật cười, xoa đầu cô bé: “Đói rồi phải không? Mẹ quên mất giờ luôn rồi.”
“Không đói, cô và chú cho con ăn điểm tâm rồi. Mẹ đi đâu vậy? Người mẹ toàn bùn thế này?” – Mỗi khi trời mưa, đường đất sẽ trơn trượt mấy ngày, dễ hỏng dép rơm lắm. Mà giờ mẹ nuôi trông như vừa lăn qua vũng bùn về, thật quá sức tưởng tượng.
Nhắc đến chuyện này, Hứa Hà Hoa cũng dở khóc dở cười. Vừa dắt con gái về nhà, vừa đáp:
“Anh họ lớn của con với cô gái ảnh thích trốn đi từ đêm qua rồi, bà ngoại con sang hỏi chuyện.”
“Trốn rồi hả?” – Hứa Vãn Xuân kinh ngạc, rồi lại không vui: “Trời mưa thế này, bà ngoại tìm mẹ làm gì? Nhìn mẹ bị dầm mưa mà xem, thay đồ cái đã, ướt hết rồi, coi chừng cảm lạnh đó!”
Nói xong, cô cũng chẳng cho mẹ có cơ hội từ chối, liền đẩy bà ra khỏi bếp, rồi vội múc nước đổ vào nồi…
Đợi đến khi Hứa Hà Hoa thay đồ xong, ôm đống đồ bẩn quay lại bếp, thì trong nồi nước đã bắt đầu bốc hơi nóng.
Hứa Vãn Xuân liền giục:
“Nước sắp sôi rồi đó mẹ, mau lấy thùng tắm ra, mẹ phải tắm nước nóng cho ấm người.”
Hứa Hà Hoa từ chối: “Phí củi làm gì? Hè lập rồi, mẹ không lạnh.”
Hứa Vãn Xuân chẳng thèm nghe, không chỉ bắt mẹ phải tắm nước nóng mà còn nấu cả trà gừng đường đỏ cho mẹ uống.
Sau khi ngâm mình trong bồn, rồi lại uống nước đường ngọt ngào, Hứa Hà Hoa thấy dễ chịu hẳn. Nhưng khi nhớ lại chỉ có đúng một lạng đường đỏ – là đồ tốt bà cất riêng để phòng thân cho con gái – mà giờ đã dùng hết một nửa cho mình, bà liền xót ruột rít lên:
“Con nha đầu chết tiệt này, sao mà xài sang tay vậy chứ?”
“Mẹ ơi, con đói rồi.”
“Đây đây.” – Nhìn ra được con gái đang cố đổi chủ đề, Hứa Hà Hoa miệng thì càu nhàu, tay lại thoăn thoắt không ngừng.
Thấy mẹ không còn nhắc đến chuyện đường đỏ nữa, Hứa Vãn Xuân bèn quay lại chủ đề ban nãy: “Anh họ lớn tìm được chưa ạ?”
“Chưa đâu. Đại bá con gọi không ít người, cả thôn lật tung lên mà ngay cả góc áo cũng chẳng thấy.”
“Thế bà ngoại sao rồi?”
“Còn sao nữa? Khóc cả nửa ngày trời rồi.”
Hứa Vãn Xuân nhếch môi: “Lúc nào rảnh mẹ khuyên bà đi, cứ khóc mãi thế, mắt sớm muộn gì cũng có chuyện.”
“Vô ích thôi, mẹ khuyên mấy chục năm rồi… Ấy, Đào Hoa, con nói xem thằng Thủy Căn nó trốn đi đâu được?”
“Làm sao con biết được?” – Hứa Vãn Xuân theo bản năng trả lời, nhưng rồi như nhớ ra điều gì đó: “Có khi nào trốn lên núi Thanh Sơn không? Trên đó có hang động không mẹ?”
“Có đấy.” – Hứa Hà Hoa cũng chợt nhớ ra, chỉ là… “Trời mưa thế này, khó mà lên núi, chắc phải đợi đến mai thôi… Suy cho cùng cũng là do bác cả và bác gái con, Tam Nhi tốt thế mà không vừa ý, sống chết không đồng ý. Giờ thì hay rồi, gà bay trứng vỡ.”
Thấy mẹ càng nói càng tức, Hứa Vãn Xuân vội vàng an ủi: “Mẹ, không sao đâu. Anh họ lớn cũng không còn nhỏ, chẳng lẽ để đói mình à?”
Hứa Vãn Xuân cũng thích dỗ mẹ vui, liền chạy sang buồng Tây lấy vở ra.
Hứa Hà Hoa không biết một chữ bẻ đôi, nhưng khi chạm vào trang vở, lòng lại dâng lên một cảm giác kính nể khó tả: “Con gái mẹ viết đẹp thật.”
Thật ra chẳng đẹp chút nào, Hứa Vãn Xuân cố ý viết nguệch ngoạc cho giống chữ của người mới học: “Mẹ, để con dạy mẹ học chữ nhé.”
Sau này cô sẽ thi đại học, nếu không có gì bất ngờ sẽ ở lại thành phố lớn. Mẹ nuôi và cô sống nương tựa nhau, gần như xem cô như báu vật trong lòng mà chăm chút từng bữa ăn giấc ngủ. Vậy nên, Hứa Vãn Xuân có dự định sẽ đưa mẹ đi cùng.
Không chỉ đơn thuần là hiếu thảo hay báo đáp, mà còn bởi cô không muốn mẹ bị giam cầm cả đời trong ngôi làng nhỏ bé này. Cô muốn đưa mẹ đi ngắm nhìn thế giới.
“Hả? Mẹ á?” – Hứa Hà Hoa ngơ ngác.
“Vâng ạ, con dạy mẹ.” – Hứa Vãn Xuân nói như lẽ đương nhiên. Cô sớm đã nhận ra, mẹ nuôi ở nhiều mặt thì mạnh mẽ phóng khoáng, nhưng riêng đối với chữ nghĩa thì lại tự ti và đầy khát khao. Nếu không phải sợ “vỡ hình tượng”, cô đã dạy từ lâu rồi.
“Không được đâu… Không không không, mẹ… mẹ dốt thế này sao học được chữ?” – Hứa Hà Hoa hoảng loạn xua tay. Bà chưa từng nghĩ mình có thể biết chữ, giờ đã 31 tuổi rồi mà.
Hứa Vãn Xuân đảo mắt một vòng, đổi cách nói: “Sao lại không được? Con còn nghĩ, dạy mẹ học cũng giống như con được ôn lại bài mấy lần, đến lúc đó chắc chắn học càng giỏi hơn.”
Lại… còn có thể như vậy sao?
Nhưng Hứa Hà Hoa vẫn muốn từ chối, chỉ là, mấy lần mở miệng đều vì sự mong mỏi khó thừa nhận tận sâu trong lòng mà nghẹn lại. Cuối cùng, bà còn hồi hộp đến mức tay ướt đẫm mồ hôi.
Hứa Vãn Xuân làm như không thấy sự lưỡng lự ấy, liền cầm bút chì viết luôn từ 1 đến 10 bằng số Ả Rập vào vở, giải thích xong thì nhét vở vào tay mẹ, đắc ý nói: “Thế nào? Dễ ẹc đúng không?”
Quyển vở nhỏ xíu mà như nặng cả ngàn cân. Nhưng sau khi nghe con gái giảng giải, lại thì thầm đọc đi đọc lại mấy lần trong đầu, Hứa Hà Hoa bỗng thấy hình như… cũng không đến mức không thể chịu nổi. Chữ nghĩa dường như… cũng chẳng xa vời đến thế.
“Mẹ ơi, thật sự đơn giản lắm, mình cứ từ từ học, mỗi ngày học hai chữ, một tháng cũng được sáu mươi chữ rồi.”
Thấy ánh mắt mẹ ngày một sáng lên, Hứa Vãn Xuân biết thời cơ đã chín, liền tranh thủ “rót bát canh gà cuối cùng”.
Hứa Hà Hoa quả nhiên bị thuyết phục, nắm chặt quyển vở, ánh mắt đầy mong chờ: “Vậy… vậy mẹ thử xem?”
“Nhất định phải thử chứ ạ!”
“Nhưng đừng nói với ai biết đấy.” – Bà muốn lén học, lỡ không học nổi thì coi như chưa từng học.
“Vâng, con không nói.”
“Chú Tào với cô Tô cũng không được.”
“Biết rồi mà!”
Sáng hôm sau, 6 giờ rưỡi.
Hứa Vãn Xuân mang theo bài tập đã hoàn thành, một lần nữa đến nhà họ Tào.
Đây là lịch đã hẹn từ hôm qua, từ giờ mỗi ngày học nửa buổi, mỗi tuần học sáu ngày.
Lịch học cũng giống hôm qua, hai tiếng học chữ, hai tiếng nhận biết dược liệu.
Đến khi cô lại mang “kho báu tri thức” đầy ắp quay về nhà, thì thấy bà ngoại mặt mày rạng rỡ như hoa cúc nở.
Hứa Vãn Xuân đặt cặp về phòng mình, rồi mới đi vào bếp: “Bà ơi, tìm được anh họ lớn rồi à?”
Hứa Vương Thị cười tít mắt: “Cháu cũng biết rồi hả?”
Hứa Vãn Xuân thật ra không biết, nhưng cảm xúc của bà quá rõ ràng, cô bèn nhìn sang mẹ.
Hứa Hà Hoa đang chọn lại đám nấm mà bà ngoại mang đến – mưa một trận, nấm mọc đầy.
Thấy con gái vẻ mặt khó hiểu, bà chủ động giải thích: “Anh họ lớn với cô Tam Nhị đâu cũng chẳng đi, trốn trên núi Thanh Sơn suốt một ngày một đêm. Sáng nay hai đứa nó tự về rồi… Nấm bà con mang tới, là tụi nó hái đấy.”
Nói tới đây, bà lại buồn cười không biết nên giận hay nên vui: “Hai đứa đòi cưới luôn, bảo là thanh danh cũng mất rồi, muốn lấy ai cũng khó.”
Quả là người thông minh, chiêu “rút củi đáy nồi” này chơi cao tay lắm.
Hứa Vãn Xuân hơi bất ngờ vì hai người họ liều lĩnh đến vậy: “Ai bày ra cách này thế ạ?”
Hứa Hà Hoa ẩn ý: “Thủy Căn bảo là ý nó.”
Thế thì khả năng cao là Tam Nhị bày.
Hứa Vãn Xuân chống cằm, có chút muốn gặp mặt cô gái này… chỉ không biết, một cô gái chưa vào cửa đã khiến cha mẹ chồng phật ý, liệu sau này có sống yên ổn không? Còn anh họ lớn, có mãi mãi che chở cho cô không?
“Nghe mẹ cháu nói cháu đi học chữ à?” – Đại tôn tử bình an vô sự, Hứa Vương Thị liền có tâm trí để ý đến ngoại tôn nữ.
Hứa Vãn Xuân cũng cầm đám nấm lên nhặt cùng: “Dạ, buổi sáng học nửa ngày.”
Hứa Vương Thị không hiểu: “Học chữ làm gì? Bà đây cả đời không biết chữ, chẳng phải vẫn sống tốt đấy thôi?”
Tốt chỗ nào chứ?
Người khác thì Hứa Vãn Xuân không dám nói, chứ bắt cô làm người mù chữ, sống vùi đầu trong thôn quê trồng trọt cả đời – cô tuyệt đối không chịu nổi.
Không muốn để con gái cãi lời bà, Hứa Hà Hoa chủ động nói chen vào: “Là con bắt nó đi học đấy.”
Hứa Vương Thị liền khuyên răn: “Nhà mình chỉ là dân cày, số kiếp làm nông cả đời. Học chữ sao bằng học dệt vải, dành dụm ít hồi môn để sau này dễ lấy chồng.”
Hứa Hà Hoa vốn không muốn nhắc lại chuyện cũ, nhưng thấy bà cụ có vẻ không chịu buông tha, bà bèn hít sâu một hơi, mặt sầm lại:
“Học chữ sao mà không có ích? Không phải vì cái thằng Lý Sơn Hải chê con gái mẹ không biết chữ đấy à?”
Câu này đúng là đòn chí mạng.
Bà cụ ấp úng hồi lâu, rồi như muốn tránh né, quay sang cháu gái:
“Đào Hoa à, mai anh họ lớn của cháu cưới vợ, cháu với mẹ nhớ qua nhé, bà để dành cho cháu cái đùi gà.”
“Cảm ơn bà ngoại ạ!” – Hứa Vãn Xuân nở một nụ cười ngọt ngào, nhưng trong lòng lại bắt đầu tò mò về tên tra nam Lý Sơn Hải kia.
Một kẻ chà đạp lương tâm, phụ bạc người vợ từng có ơn sâu nghĩa nặng… thật sự sẽ sống hạnh phúc được sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


