“Không giống ở chỗ nào?”
“Chúng ta là bạn lớn lên cùng nhau.”
Tôn Chí và Lục Vân sống chung một khu nhà. Từ nhỏ anh đã chạy theo cô, chơi cùng cô. Hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ, đương nhiên khác với những người đàn ông khác.
Lục Vân nói: “Trong khu nhà chúng ta, có mấy người trạc tuổi anh và em. Nếu tính như vậy thì chẳng phải em có mấy người bạn cùng lớn lên từ nhỏ sao?”
Tôn Chí trở về với vẻ mặt như vừa chịu một mối tình đau khổ. Thím Hàn tức đến không chịu nổi, quay sang mắng anh:
“Con không thể có chút chí khí được à? Chẳng qua chỉ là một Lục Vân thôi. Sau này chúng ta tìm một người tốt hơn Lục Vân. Một cái bình hoa như nó, cưới về thì có ích gì?”
Lục Vân thẳng tay đẩy cửa nhà họ Tôn bước vào, khiến thím Hàn giật mình.
“Cháu làm gì vậy?”
“Cháu muốn nghe xem thím ghen tị với việc cháu xinh đẹp thế nào.”
Thím Hàn tức đến mức lại ôm ngực. Bà không đồng ý cho Tôn Chí và Lục Vân kết hôn, nhất định không đồng ý!
Lục Vân có công việc chính thức, làm việc văn phòng trong xưởng may. Sáng sớm, cô thức dậy đi làm. Xưởng may cách khu nhà cô ở không xa, đến xe đạp cũng chẳng cần đi.
Trần Kiều đã chờ Lục Vân từ lâu. Cô ấy còn hỏi chuyện chị họ Lục Vân sắp đến xưởng may làm việc. Chị họ Lục Vân sẽ vào làm ở phân xưởng của xưởng may, cô ruột Trần Kiều là quản đốc phân xưởng, có thể giúp trông nom chị họ Lục Vân một chút.
“Không cần đâu.”
Lục Vân nói không cần, ánh mắt Trần Kiều khẽ thay đổi. Lần trước Lục Vân còn cố ý nhắc đến chuyện chị họ, rõ ràng là muốn cô nhờ cô ruột chăm sóc chị họ thêm một chút. Sao lần này lại nói không cần?
Lục Vân không có ý định nói thêm, Trần Kiều cũng không hỏi nữa. Nói thật, cô từng gặp chị họ của Lục Vân, cô không thích người này cho lắm. Chị họ Lục Vân trông có vẻ rất thích lên lớp người khác, mỗi lần nói chuyện lại mang vẻ bề trên.
Buổi sáng chẳng có bao nhiêu việc. Sau khi làm xong phần việc trong văn phòng, Lục Vân ngồi nghỉ ngơi.
Đến trưa, nhà ăn bắt đầu phát cơm. Lục Vân cùng Trần Kiều đi đến nhà ăn. Hôm nay nhà ăn có món gà xào ớt, Lục Vân rất thích, ăn với cơm cũng ngon miệng.
“Bây giờ em đang độc thân, anh có quyền theo đuổi em!”
“Vậy anh đừng theo đuổi nữa. Em định đi xem mắt.”
Tôn Chí về nhà đến cơm cũng không ăn. Thím Hàn vừa nhìn đã biết chắc chắn anh lại chạy theo Lục Vân rồi bị cô từ chối. Bà tức giận nói:
“Cái con Lục Vân đó, ngoài xinh đẹp ra thì có gì tốt?”
“Em ấy sắp đi xem mắt rồi.”
Lục Vân vì ngại phải đối phó với anh nên còn nói mình sắp đi xem mắt. Tôn Chí cuối cùng cũng hiểu giữa anh và Lục Vân không có khả năng. Anh thích Lục Vân đến vậy, tại sao cô lại không vừa mắt anh chứ?
Sáng sớm, thím Hàn đã đi khắp nơi nói Lục Vân sắp đi xem mắt. Lục Vân có thật sự đi xem mắt hay không là một chuyện, bà cứ nhất quyết phải nói, nói đến mức tất cả mọi người đều biết. Dù sao Lục Vân cũng chẳng phải con dâu bà, chuyện cô bị hủy hôn ước từ nhỏ cũng chẳng cần bà che giấu nữa. Bà cố tình hạ thấp Lục Vân.
Thím Hàn vừa rửa bát vừa nói với mấy người thím bên cạnh:
“Nghe nói vị hôn phu có hôn ước từ nhỏ với nó nó còn chưa từng gặp mặt. Có khi gã hôn phu đó đã lén đến gặp Lục Vân, nhìn thấy con bé rồi mới muốn hủy hôn. Để giữ thể diện cho mình, hắn ta mới cố tình nói muốn hủy hôn để cưới chị họ của nó.”
Lục Vân thức dậy, chuẩn bị đi làm. Cô đứng ngay phía sau thím Hàn, lên tiếng hỏi:
“Thím đang nói gì vậy?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)