Về đến nhà, thím Hàn mắng: “Con còn đứng đó làm gì? Người ta căn bản chẳng coi trọng con, vậy mà con vẫn còn chờ cưới nó về à? Nếu hai đứa thật sự ở bên nhau, đừng nói chuyện sau này nó cùng con đối xử tốt với mẹ. Mẹ thấy nó còn muốn đuổi cả mẹ lẫn bố con ra khỏi nhà mới vừa lòng!”
Mặt Tôn Chí trắng bệch.
“Nhất định là có hiểu lầm gì đó. Có phải vừa rồi cô ấy mới bị hôn phu hủy hôn, chúng ta lại nhắc đến chuyện này nên cô ấy không vui, giận lây sang chúng ta không? Là do chúng ta chưa nghĩ chu toàn.”
Thím Hàn nghe con trai còn tìm lý do bênh vực Lục Vân thì càng tức. Nếu thật sự cưới Lục Vân về, nhà bà chắc chắn sẽ gà bay chó sủa!
“Mẹ không đồng ý! Mẹ không đồng ý hai đứa ở bên nhau. Con đừng hòng!”
“Con đi xin lỗi cô ấy trước đây.”
Bố Tôn nói: “Cứ để nó theo đuổi đi, theo đuổi được rồi tính tiếp.”
Đến lúc theo đuổi được, trở thành con dâu bà rồi, Lục Vân còn dám như vậy sao?
Thím Hàn tỉnh táo lại.
“Cũng phải xem con trai ông có theo đuổi nổi hay không đã! Bây giờ nó còn chẳng cần thể diện, cứ chạy theo Lục Vân, chẳng phải để người nhà họ Lục chê cười sao? Lục Vân đã nói rồi, đừng nói nó không muốn tự hủy hoại mình, cho dù có muốn tự hủy hoại mình, nó cũng sẽ không ở bên Tôn Chí!”
Bố Tôn nói: “Con bé nói vậy cũng hơi khó nghe rồi đấy.”
Thím Hàn không nói rằng chính mình là người nhắc đến chuyện tự hủy hoại mình trước. Dù sao bà cũng chẳng tin một cô gái lúc nào cũng hất cằm lên trời như Lục Vân có thể ở bên Tôn Chí. Nếu Lục Vân thật sự có ý với Tôn Chí thì hôm nay đã chẳng đối đầu với bà như vậy.
Tôn Chí đến tìm Lục Vân. Đến nhà họ Lục, anh theo bản năng hơi co người lại. Dù sao thím Hàn vừa mới cãi nhau với người nhà họ Lục ở đây. Vừa nhìn thấy người nhà họ Lục, Tôn Chí lập tức xin lỗi.
Xin lỗi xong, anh mới nói: “Cháu đến tìm Lục Vân.”
Bố Lục gõ cửa phòng Lục Vân.
“Tôn Chí đến tìm con.”
Lục Vân đi ra ngoài cùng Tôn Chí. Trước khi thím Hàn đến nhà họ Lục, Tôn Chí từng tìm Lục Vân để tỏ tình, nhưng đã bị cô từ chối.
Lục Vân đã nói rất rõ ràng, cũng từng nói với Tôn Chí rằng giữa hai người không thể nào.
Mẹ Lục nói: “Ông gọi Lục Vân ra làm gì? Ông đã gọi con bé ra thì vì nể ông, nó chắc chắn cũng sẽ đi cùng Tôn Chí. Chuyện này còn gì để nói nữa?”
Bố Lục nói: “Nói cho rõ ràng cũng tốt, khỏi để sau này còn dây dưa. Mọi người đều sống chung một khu nhà, Tôn Chí vừa đến đã xin lỗi, thái độ cũng rất thành khẩn. Nó là nó, thím Hàn là thím Hàn.”
Mẹ Lục vẫn không muốn. Những lời thím Hàn nói lúc nãy thật sự quá khó nghe.
Hai vợ chồng họ vốn cũng chưa từng nghĩ đến Tôn Chí. Lục Vân là người có chính kiến, đừng nói Tôn Chí, cho dù họ có tìm được một người đàn ông có điều kiện tốt hơn, nếu Lục Vân không đồng ý thì cũng vô ích.
Tôn Chí đi cùng Lục Vân ra ngoài ngõ. Anh xin lỗi càng thêm thành khẩn.
“Anh vốn định bảo mẹ đến nói với nhà em chuyện của chúng ta, để thể hiện thành ý của anh. Anh không ngờ mọi người lại cãi nhau không vui như vậy.”
“Em đã từ chối anh rồi.”
Mắt Tôn Chí đỏ lên.
“Anh thật lòng thích em mà.”
Thái độ của Lục Vân dịu xuống đôi chút. Cô kiên nhẫn nói lý với anh.
“Không thể vì anh thích em mà em phải ở bên anh. Có rất nhiều người thích em, chẳng lẽ ai cũng giống anh sao?”
Tôn Chí lớn tiếng nói: “Không giống!”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)