Cho đến khi ánh đèn trong hội trường bất ngờ vụt tắt, một luồng ánh sáng mạnh chiếu thẳng lên sân khấu, tiếng ồn ào bên dưới lập tức im bặt.
Tất cả ánh mắt đều nhìn về phía một nam một nữ trên sân khấu, cậu thiếu niên cao ráo, diện mạo anh tuấn, trước ngực cài huy hiệu tím ánh vàng, lấp lánh dưới ánh đèn, thể hiện rõ thân phận của cậu.
Nhưng ánh mắt của phần lớn mọi người lại bị hút vào người thiếu nữ bên cạnh, cũng đeo huy hiệu tím ánh vàng, mặc đồng phục trường công, mang kính gọng vàng vô cùng xinh đẹp.
Hai người giống nhau đến mức khiến ai cũng dễ dàng đoán ra mối quan hệ giữa họ.
“Là đàn chị Nam và học trưởng Nam kìa.”
Có người thốt lên một tiếng cảm thán rồi không nói gì thêm nữa.
“Họ là ai vậy?”
Vẫn có tân sinh không biết chuyện, ánh mắt vừa tán thưởng vừa ghen tị lướt qua huy hiệu trên ngực hai người, lên tiếng hỏi.
“Đàn chị Nam Tri Ngôn và học trưởng Nam Tri Hành mà cũng không biết à? Họ là…”
“Là hai con chó bên cạnh thiếu gia Ulraf chứ còn gì.”
Một người vừa định giải thích thì bị một giọng nói chen ngang cắt lời.
Nam Tri Ngôn và Nam Tri Hành là người chủ trì buổi lễ khai giảng năm nay. Nhìn xuống khán đài phía dưới, chỉ liếc một cái là Nam Tri Ngôn đã nhận ra nữ chính Lạc Tâm.
Trước khi nhập học, Nam Tri Ngôn đã quen thuộc với tư liệu của từng tân sinh. Lạc Tâm có ngoại hình thanh tú, ánh mắt trong trẻo, rất dễ nhận ra.
Thế nhưng cô chỉ liếc qua, không dừng lại quá lâu.
Nhưng ánh mắt cô lại vô tình dừng lại khi lướt qua một người ngồi hàng sau, đang trò chuyện với người bên cạnh.
Ngón tay cô khẽ run, mãi đến khi Nam Tri Hành ở bên cạnh kín đáo chọc nhẹ cô một cái, Nam Tri Ngôn mới nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt đầu tuyên bố khai mạc lễ nhập học.
Không ai phát hiện ra khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi của Nam Tri Ngôn ngoại trừ Lục Nghiên Cảnh, người sắp bước lên sân khấu phát biểu.
“Nghiên Cảnh, anh đang nhìn gì thế?”
U Na đang đợi đến lượt biểu diễn piano, cũng đứng chờ ở hậu trường. Thiếu nữ trong bộ lễ phục lộng lẫy sở hữu vẻ đẹp còn hơn cả thiên sứ.
Gần như chẳng ai có thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô ấy. Đám nhân viên hội đồng trường chịu trách nhiệm cho buổi lễ hôm nay đều sững người nhìn cô ấy.
Nhan sắc xứng đôi đến hoàn hảo khiến người ta nhất thời không biết nên ghen tị với ai mới phải.
“Không có gì.”
Lục Nghiên Cảnh thu hồi ánh mắt, nhưng vẫn không hề nhìn về phía U Na, chỉ cụp mắt, sắc nhìn trầm xuống.
Bị phớt lờ như thế, gương mặt U Na thoáng sa sầm. Cô ấy có chút thất vọng, đã lâu như vậy rồi mà thái độ của Lục Nghiên Cảnh đối với cô ấy vẫn chẳng thay đổi.
Từ đầu đến cuối, vẫn là sự lạnh nhạt ấy. Cho dù Lục Nghiên Cảnh vốn đối xử với ai cũng như vậy, U Na vẫn thấy không cam lòng.
“Tiểu thư U Na, hôm nay cô thật xinh đẹp.”
Một giọng nam vang lên từ bên cạnh. U Na ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Cố Văn Kỳ, liền nở nụ cười dịu dàng.
“Cảm ơn lời khen của anh, A Kỳ.”
“Nhưng mà, sao anh lại đến đây?”
Dứt lời cảm ơn một cách đầy tự nhiên, U Na mới tò mò hỏi lại. Loại lễ khai giảng thế này, trừ khi được phân công phát biểu đại diện, nếu không thì những người như bọn họ chẳng bao giờ xuất hiện.
Thế nên, vì sao Cố Văn Kỳ lại có mặt ở đây?
“Tôi đến tìm A Ngôn.”
Cố Văn Kỳ cũng thẳng thắn nói ra mục đích của mình, mỉm cười nhìn bóng lưng thiếu nữ đang đứng giữa sân khấu.
“Muốn hỏi cô ấy vài vấn đề về kỹ thuật bắn cung.”
Cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của U Na và ánh nhìn lập tức quét tới của Lục Nghiên Cảnh, Cố Văn Kỳ mới thong thả bổ sung thêm một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
