Một chiếc hộp tinh xảo đột ngột xuất hiện trong tầm mắt khiến ngòi bút trong tay Nam Tri Ngôn khựng lại. Sau đó cô ngẩng đầu, nhìn về phía nam sinh trước mặt.
Không còn bị máu me che khuất, Nam Tri Ngôn dễ dàng nhận ra thân phận người đối diện.
Davin Bolton, học sinh cấp D, cha là trung úy tại phân khu 56 của quân đội, mới được phong tước kỵ sĩ vào tháng trước.
Một gia tộc nhỏ vừa mới chen chân vào tầng lớp quý tộc, chẳng trách lại trở thành đối tượng bị bắt nạt.
“Không cần cảm ơn. Tôi đã nói rồi, hôm qua tôi là người trực. Ngăn chặn hành vi bắt nạt là trách nhiệm và nghĩa vụ của người trực.”
Thậm chí Nam Tri Ngôn còn không dùng từ “tôi” để nói, vì việc đó không phải là trách nhiệm và nghĩa vụ của cô. Nếu hôm qua không phải là ca trực của cô, cô sẽ phớt lờ chuyện này.
Dù sao thì trong thế giới này, hành hiệp trượng nghĩa chưa bao giờ được coi là việc nên làm.
Gương mặt cậu nam sinh thoáng hiện vẻ thất vọng rõ rệt, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng, đặt chiếc hộp xuống bên cạnh Nam Tri Ngôn.
“Em biết, đàn chị Nam. Nhưng vẫn cảm ơn chị.”
Như thể sợ nghe thấy lời từ chối của cô, vừa dứt lời, nam sinh đã quay đầu chạy đi như thể trốn chạy.
Cậu ta đương nhiên từng nghe qua đàn chị Nam là người lạnh lùng nhất ngoài thiếu gia Ulraf.
Nhưng trong tình cảnh hôm qua, khi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt hổ phách kia, cậu ta vẫn cảm thấy đôi mắt ấy đẹp đến kinh ngạc, đủ khiến cậu ta rung động trong một khoảnh khắc.
Nhìn chiếc hộp đặt bên tay, Nam Tri Ngôn trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn cẩn thận đặt nó sang một bên.
Cô sẽ tìm thời gian thích hợp để cho người gửi trả lại.
“Cô thích ăn đồ ngọt à?”
Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía trên, Nam Tri Ngôn ngẩng đầu, thấy Lục Nghiên Cảnh chẳng biết từ lúc nào đã bước ra khỏi bên trong.
Ánh mắt anh lướt qua chiếc hộp một cái, rồi dừng lại trên gương mặt cô.
Tay Nam Tri Ngôn khựng lại, cô không có khẩu vị đặc biệt yêu thích gì.
Vì Nam Văn Tề kiểm soát họ rất nghiêm ngặt, ngay cả chuyện ăn gì cũng phải được ông ta cho phép.
Nam Tri Ngôn từ rất sớm đã không còn hứng thú với chuyện ăn uống.
“Viết xong kế hoạch thì gửi cho tôi sớm.”
Cô còn đang ngẩn ra thì Lục Nghiên Cảnh đã đổi đề tài, cứ như câu hỏi vừa rồi chỉ là thuận miệng mà hỏi.
“Tôi biết rồi, thưa thiếu gia.”
Nam Tri Ngôn gật đầu, cũng chọn cách bỏ qua câu hỏi vừa rồi.
Tháng mười bốn theo lịch tinh hệ là thời điểm học sinh cấp E nhập học. Để thể hiện lòng nhân ái của tầng lớp quý tộc với dân thường, mỗi năm vào dịp này, lễ khai giảng tại St. Derick đều được tổ chức vô cùng long trọng.
Dù mọi người đều rõ ràng trong lòng, học sinh cấp E ở đây chẳng là gì cả.
Ngay cả con kiến dưới đất còn có người để mắt tới, nhưng cấp E còn không bằng con kiến.
Nhưng điều đó không có nghĩa giới quý tộc đang kỳ thị dân thường. Dù sao thì, trường công luôn được ca ngợi là công bằng, học sinh cấp E thông qua bài kiểm tra tổng hợp vẫn có thể thăng cấp mà trở thành học sinh cấp cao hơn, đúng không?
“Nghe chưa? Người phát biểu đại diện trường công năm nay là thiếu gia Ulraf đấy.”
“Tôi biết từ lâu rồi, cứ tính ra là thấy thôi. Năm ngoái là thiếu gia Lorde, thì năm nay tất nhiên đến lượt thiếu gia Ulraf rồi.”
“Bảo sao hôm nay đông người thế, nghe nói cả mấy vị tiền bối đã tốt nghiệp cũng quay về.”
“Cũng bình thường thôi, thiếu gia Ulraf chắc chắn sẽ là vị Chánh tể tướng tiếp theo. Mấy dịp thế này là cơ hội hiếm hoi để chúng ta thấy mặt ngài ấy đấy, sau này muốn gặp khó lắm.”
Thiếu gia Ulraf? Là con trai của vị công tước Ulraf quyền thế kia sao?
Chỉ là một kẻ quý tộc giả nhân giả nghĩa, khoác lên vẻ nhân từ để bóc lột tất cả của bọn họ mà thôi.
Cho nên đối với vị thiếu gia Ulraf mà mọi người đang truyền tụng, Lạc Tâm thật sự chẳng có thiện cảm nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)