Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Truyện H Cũng Phải Cày KPI Sao? Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Dù chẳng đánh được gì, Giang Chiếu Nguyệt vẫn muốn thay Tiểu Mộ Từ Nguy xả giận.

Tiểu Mộ Từ Nguy bị nhốt trong động đá này ba ngày ba đêm, Giang Chiếu Nguyệt cũng tận mắt nhìn Ô Tị Linh đút cổ trùng cho hắn suốt ba ngày ba đêm.

Cuối cùng, Ô Tị Linh cẩn thận cất một con cổ trùng vỏ tím đỏ, lưng có hoa văn vào hộp gỗ nhỏ.

Nàng ta nâng niu ôm hộp gỗ vào ngực như báu vật:

“Lần này chắc chắn sẽ thành công. Tẫn Thư của ta... sẽ yêu ta thôi.”

Ô Tị Linh càng nghĩ càng vui, ôm hộp gỗ chạy thẳng về phía động đá nơi Thẩm Tẫn Thư bị nhốt.

Vòng bạc trên cổ, trên tay, trên eo nàng ta leng keng vang lên, như cũng đang kể lể tâm sự thiếu nữ.

Tiểu Mộ Từ Nguy nhắm mắt ngồi trên bàn đá, lắc lư như sắp gục, chắc là mệt rồi.

Đợi Ô Tị Linh đi khỏi, hắn liền nghiêng người nằm vật xuống bàn đá ngủ thiếp đi.

Giang Chiếu Nguyệt thấy Tiểu Mộ Từ Nguy chắc không gặp nguy hiểm gì, bèn nhấc chân đuổi theo Ô Tị Linh.

Ô Tị Linh vui vẻ chạy về phía Thẩm Tẫn Thư, mắt long lanh như nước mùa thu.

Đôi chân nàng ta trần trụi, trắng như sen, cổ chân đeo lắc bạc càng tôn lên làn da trắng ngần.

Ô Tị Linh nâng bàn tay ngọc, nhẹ nhàng nâng cằm Thẩm Tẫn Thư, dịu dàng nói:

“Tẫn Thư... ba ngày không gặp, ta nhớ ngươi lắm.”

Thẩm Tẫn Thư nghiêng đầu né tránh ngón tay ngọc của nàng ta, mắt lạnh như nước, mắng thẳng:

Vừa nghe đến cái tên “Tần Trăn Trăn”, Thẩm Tẫn Thư bỗng nhiên mất kiểm soát, cổ tay bị xích bạc kéo vang lên leng keng, hắn gào lên:

“Câm miệng! Ngươi không xứng nhắc đến tên nàng ấy!”

Nhìn Thẩm Tẫn Thư phát điên, Ô Tị Linh lại cười tít mắt, trông ngây thơ vô cùng:

“Đáng tiếc...Tẫn Thư. Tần Trăn Trăn chết rồi.”

Ô Tị Linh bất ngờ ghé sát lại, đôi mắt long lanh như quả nho đen nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt đầy điên dại:

“Bị ta làm thành trống da người rồi, ha ha ha.”

Ô Tị Linh đầy chiếm hữu hôn lên môi Thẩm Tẫn Thư:

“Bây giờ... ngươi chỉ có thể thích ta thôi.”

Trong mắt Thẩm Tẫn Thư toàn là đau thương, môi mỏng mặc cho Ô Tị Linh cắn mút, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Khi Trăn Trăn chết, hắn còn tận mắt chứng kiến.

Nước mắt rơi vào miệng Ô Tị Linh, nàng ta nuốt luôn:

“Tẫn Thư, ngươi khóc gì chứ?”

“Ngươi nên vui mới phải.” Ô Tị Linh rời môi, khóe mắt cong cong, lấy từ hộp gỗ ra Hoa Tình Cổ, cười nhẹ:

“Từ nay, chỉ mình ta được hưởng tình yêu của ngươi.”

Ô Tị Linh nhẹ nhàng nhét Hoa Tình Cổ vào miệng hắn, Thẩm Tẫn Thư như người chết, không còn chút phản kháng.

Ô Tị Linh tràn đầy mong đợi hỏi:

“Tẫn Thư, ngươi thích Ô Tị Linh không?”

Thẩm Tẫn Thư im lặng hồi lâu, khó nhọc đáp:

“Thích...”

Khóe môi Ô Tị Linh run rẩy, ánh mắt điên cuồng, cuối cùng, cuối cùng, nàng ta kích động ôm chầm lấy Thẩm Tẫn Thư:

“Tẫn Thư, ta cũng thích ngươi, thích ngươi lắm.”

Cổ áo trắng của Thẩm Tẫn Thư bị nàng ta kéo lệch, để lộ ngực trái, hiện ra một đóa lan Chấn Tiêu.

Giang Chiếu Nguyệt nhìn kỹ, thấy giống hệt hình xăm trên ngực trái bọn thích khách, chỉ là của Thẩm Tẫn Thư được xăm tinh xảo hơn.

Thì ra Mộ Từ Nguy biết về lan Chấn Tiêu là vì cha hắn cũng có.

Hơn nữa, hắn mang họ Thẩm...

Trong động đá vang lên tiếng xích bạc lanh canh.

Ô Tị Linh mắt ngập ý xuân, vui vẻ mở khóa xích cho Thẩm Tẫn Thư:

“Tẫn Thư à, bệnh của ngươi khỏi rồi, từ nay không cần ở đây nữa.”

“Ngươi có thể sống cùng ta rồi, ngươi tự do rồi, Tẫn Thư.” Nàng ta nhìn Thẩm Tẫn Thư đầy mong chờ, mặt đỏ bừng như thiếu nữ mới lớn.

Thẩm Tẫn Thư nửa người tựa vào Ô Tị Linh, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời, không nói một lời, chẳng có lấy một chút vui mừng khi gặp lại người yêu.

Ô Tị Linh chẳng nhận ra gì, vẫn chìm đắm trong câu “thích” của Thẩm Tẫn Thư, nhẹ nhàng đỡ hắn ra khỏi động đá.

Ngay lúc sắp ra đến cửa hang, Thẩm Tẫn Thư bất ngờ đẩy mạnh Ô Tị Linh, lao đầu vào vách đá.

“Tẫn Thư—!”

Ô Tị Linh gào lên điên dại, vội vàng ôm lấy Thẩm Tẫn Thư, khóe môi đắng ngắt:

“Thẩm Tẫn Thư, ngươi lừa ta?”

Trán Thẩm Tẫn Thư máu chảy đầm đìa, hơi thở yếu ớt, khóe môi nhếch lên đầy châm biếm, hắn cười lạnh mắng:

“Ô Tị Linh, ta hận ngươi.”

“Ngươi không xứng có được tình yêu, con trai ngươi cũng không xứng có được tình yêu.”

Hơi thở Thẩm Tẫn Thư càng lúc càng yếu, gần như không còn nghe thấy, cuối cùng hai mắt nhắm lại, tay buông thõng.

Ô Tị Linh nhẹ nhàng vuốt mặt hắn, lau sạch máu, môi run rẩy:

“Tẫn Thư...

Tẫn Thư... ngươi không được chết...”

“Ta sẽ không để ngươi chết đâu, không đâu, không đâu.” Ô Tị Linh khóc nức nở, ôm chặt lấy thi thể còn ấm của Thẩm Tẫn Thư, điên cuồng lắc đầu.

Như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt Ô Tị Linh bỗng trở nên tỉnh táo:

“Cái đó... cái đó, nhất định có thể cứu ngươi.”

Nàng ta nhẹ nhàng đặt Thẩm Tẫn Thư xuống đất, rồi vội vã chạy về phía chiếc trống da người.

Sau lưng chiếc trống da người là từng cuộn từng cuộn mộc độc và sách cũ chất đống.

Ô Tị Linh lục lọi mãi giữa đống ấy mà vẫn không tìm ra cuộn mình muốn.

Đang bực bội, nàng ta liếc mắt nhìn sang cái trống da người, rồi như trút giận, hung hăng đá cho nó một cú: “Tần Trăn Trăn, con tiện nhân này!”

Chiếc trống da người bị nàng ta đá lăn sang một bên, cuộn mộc độc bị nó đè lên cũng lộ ra.

Ô Tị Linh mừng rỡ nhặt lấy cuộn mộc độc có buộc thẻ 《Tàng Địa Thư》: “Ha, tìm thấy rồi.”

Vừa mở cuộn mộc độc trong tay, Ô Tị Linh vừa liếc xéo cái trống da người: “Còn dám giấu đi nữa chứ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc