Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Truyện H Cũng Phải Cày KPI Sao? Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Môi lưỡi quấn quýt, dây dưa, nước bọt vương lại, ánh mắt mơ màng. “Ưm…ưm…” Thẩm Tẫn Thư vùng vẫy đến kiệt sức mà vẫn không thoát, cuối cùng hung hăng cắn mạnh lên môi son của nàng ta, máu tươi rỉ ra từng giọt.

Ô Tị Linh liếm môi đỏ, bàn tay thon thả nâng lấy khuôn mặt Thẩm Tẫn Thư, đôi mắt bạc long lanh chớp chớp, nàng ta khẽ cười ngọt ngào:

“Không sao đâu, Tẫn Thư, chẳng mấy chốc chàng sẽ thích ta thôi.”

Trong giọng nói của thiếu nữ tràn đầy vui sướng.

Không khí xung quanh cũng ngập tràn mê hoặc, ngọt ngào đến mức khiến người ta khó lòng chống đỡ.

Chỉ thấy Ô Tị Linh lấy từ túi vải thêu bên hông ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Nàng ta dùng một ngón tay nhẹ đẩy mở nắp hộp, rồi lại khéo léo nhón ra một con cổ trùng bên trong.

Ô Tị Linh cúi người áp lên người Thẩm Tẫn Thư, một tay bóp lấy má hắn, tay kia thì nhét con cổ trùng vào miệng hắn.

Đôi mắt bạc long lanh, nàng ta cười tươi rói:

“Tẫn Thư, đây là Hoa Tình Cổ ta vừa luyện ra, ngươi nhất định sẽ thích nó.”

Thẩm Tẫn Thư nuốt cổ trùng vào, thần sắc ngây dại trong chốc lát, ánh mắt nhìn Ô Tị Linh dần trở nên mê luyến.

Ô Tị Linh vươn bàn tay thon, cổ tay lắc lư chiếc lắc bạc, khẽ rung lên mấy cái:

“Tẫn Thư, ngươi thích ta không?”

“Ta thí...ưm, ưm.” Thẩm Tẫn Thư nhíu chặt mày, cắn môi đến bật máu.

Ô Tị Linh hơi cau mày, lại lắc lắc cổ tay:

“Tẫn Thư, nói ‘ta thích ngươi’ đi.”

Thẩm Tẫn Thư mắt mờ mịt, từng chữ một:

“Ta.”

“Ghét.”

“Ngươi.”

“Ha, ha.” Ô Tị Linh cười gượng mấy tiếng, rồi bất ngờ ném mạnh hộp gỗ vào vách đá bên cạnh:

“Sao lại không có tác dụng?!”

“Ta đã thử bao nhiêu lần rồi, sao lại không được?! Rốt cuộc là sai ở đâu?!”

Cảm xúc bùng nổ đến cực điểm, Ô Tị Linh lại trở nên ủ rũ, thất vọng lẩm bẩm:

“Tẫn Thư, sao lại không có tác dụng chứ...

Vô dụng, vô dụng...”

Đợi đến khi Ô Tị Linh bình tĩnh lại, Tiểu Mộ Từ Nguy lên tiếng đúng lúc:

“A ma, con về rồi.”

Ô Tị Linh sớm đã nghe thấy tiếng Tiểu Mộ Từ Nguy, ban đầu chẳng có phản ứng gì, nhưng như chợt nhớ ra điều gì đó, nàng ta phấn khích chạy tới trước mặt Mộ Từ Nguy:

“Trùng nhi về rồi à?”

Nàng ta lại lấy từ túi vải ra một con cổ trùng nữa, dỗ dành:

“Trùng nhi, con thử giúp a ma một lần nữa nhé?”

Tiểu Mộ Từ Nguy mở đôi mắt mù, ngoan ngoãn đáp:

“Vâng.”

Ô Tị Linh vội vàng nhét Hoa Tình Cổ vào miệng hắn, rồi háo hức hỏi:

“Trùng nhi, con thích a ma không?”

Sao lại không thích được chứ? Đó là a ma mà.

Tiểu Mộ Từ Nguy cười dịu dàng như gió xuân, ngoan ngoãn đáp:

“Thích.”

Đôi mắt đẹp của Ô Tị Linh ánh lên niềm vui.

Cổ trùng nàng ta luyện hoàn toàn không có vấn đề gì.

Chắc chỉ là vừa nãy thời gian quá ngắn, Tẫn Thư còn chưa chuẩn bị xong.

Tiểu Mộ Từ Nguy nhận ra Ô Tị Linh vui mừng, cũng háo hức hỏi lại:

“A ma, a ma có thích Trùng nhi không?”

Sắc mặt Ô Tị Linh lập tức thay đổi:

“Không thích.”

Tẫn Thư không thích, nàng ta cũng không thích.

Tiểu Mộ Từ Nguy lặng lẽ cụp mắt, trong lòng buồn bã.

Giang Chiếu Nguyệt nhíu chặt mày, nhìn dáng vẻ Tiểu Mộ Từ Nguy khát khao tình thương của mẹ mà thấy xót xa.

Ô Tị Linh nắm lấy tay Tiểu Mộ Từ Nguy, dắt hắn ra ngoài, dịu dàng nói:

“Trùng nhi, Hoa Tình Cổ với cha con không có tác dụng mấy, giờ a ma dẫn con đi thử cổ tiếp nhé?”

“...Vâng.”

Trong động đá này, các hang nối liền nhau, thông suốt khắp nơi.

Tiểu Mộ Từ Nguy ngoan ngoãn để Ô Tị Linh dắt đến một hang khác.

Trong hang chất đầy những giỏ thuốc nhét toàn cỏ độc, hoa độc.

Vài cành cây khô dựng lên thành giá gỗ ba tầng, trên đó bày la liệt nia tre, bên trong là nhộng, rắn rết, nhện kiến...

Trong cùng còn có một chiếc bàn gỗ, trên bàn xếp đầy những bình lọ kỳ quái, chứa đủ loại chất lỏng màu sắc khác nhau.

Ô Tị Linh dắt Tiểu Mộ Từ Nguy ngồi xuống một chiếc bàn đá, rồi chạy sang bàn gỗ bên cạnh lục lọi, lúc thì vốc một nắm bọ cạp, lúc lại bốc một nắm cỏ độc.

Chẳng mấy chốc, nàng ta đã bưng một hộp gỗ nhỏ quay lại trước mặt Tiểu Mộ Từ Nguy, dịu dàng dỗ:

“Trùng nhi, thử cái này nữa nhé?”

Tiểu Mộ Từ Nguy đưa tay quờ quạng trong không trung, không chạm được gì, Ô Tị Linh liền trực tiếp nhón lấy cổ trùng nhét đại vào miệng hắn.

Nàng ta khẽ nói:

“Trùng nhi à, chuyện a ma lấy con ra thử cổ, tuyệt đối không được để người trong tộc biết đâu nhé.”

“Người sống không được đem ra luyện cổ, nhớ chưa?”

Tiểu Mộ Từ Nguy nuốt cổ trùng, khóe miệng rỉ máu:

“Vâng.”

Giờ thì Giang Chiếu Nguyệt đã hiểu vì sao lúc trước Tiểu Mộ Từ Nguy rơi vào động rắn vạn xà, chỉ cần bị cắn là chết ngay.

Ngày nào cũng bị mẹ mình bắt thử đủ loại cổ quái dị, máu không độc mới là lạ.

“Lại, thử cái này nữa.” Ô Tị Linh bảo Tiểu Mộ Từ Nguy há miệng, hắn liền ngoan ngoãn nghe lời.

Ô Tị Linh cười tít mắt, vẻ mặt vẫn còn nét ngây thơ thiếu nữ:

“Trùng nhi ngoan quá.

Chỉ cần con nghe lời, dù a cha có ghét con thế nào, a ma cũng sẽ không bỏ con đâu.”

“Nhớ chưa?”

Tiểu Mộ Từ Nguy khẽ cười:

“Nhớ rồi. Trùng nhi sẽ ngoan.”

Giang Chiếu Nguyệt xắn tay áo lao tới trước mặt Ô Tị Linh, tặng nàng ta mấy cú đấm.

Lấy hắn ra thử cổ còn chưa đủ, lại còn PUA (thao túng tâm lý) hắn nữa, ta thật muốn bóp chết ngươi, đồ yêu bà già!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc