Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Truyện H Cũng Phải Cày KPI Sao? Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Chỉ là, Giang Chiêu Linh luôn cảm thấy vị tiểu thúc ôn nhuận như ngọc, nhã nhặn lễ độ trước mặt mình này có gì đó không ổn.

Từ khi nàng ta và Trầm Chu mười hai tuổi học thành trở về, Mộ Từ Nguy đã được phu nhân họ Mộ đón vào phủ.

Trầm Chu – đứa em trai ấy – dường như rất quấn quýt hắn, mỗi lần nàng ta gặp Trầm Chu đều thấy Mộ Từ Nguy như cái đuôi nhỏ bám sát bên cạnh.

Hơn nữa, Mộ Từ Nguy thỉnh thoảng lại “nhìn” về phía nàng ta một cách khó hiểu, mỗi lần nàng ta hỏi hắn có chuyện gì, sao cứ nhìn mình mãi, hắn lại nói: “Giọng nói của đại tiểu thư họ Giang thật dễ nghe.”

Trầm Chu biết chuyện còn ghen lồng lộn, bảo nếu Từ Nguy không phải em trai mình thì đã móc mắt hắn từ lâu rồi.

Ừ thì, dù sao Mộ Từ Nguy cũng đã mù rồi.

Ban đầu nàng ta tưởng Mộ Từ Nguy đối với ai cũng như vậy, sau này mới phát hiện hắn chỉ đặc biệt như thế với mình.

Đôi khi Trầm Chu gọi em trai mà không được, chỉ cần nàng ta nói đỡ vài câu là Mộ Từ Nguy sẽ nghe theo ngay.

Mộ Từ Nguy, đúng là rất nghe lời nàng ta.

Cũng chẳng trách Trầm Chu nghĩ nhiều.

Phu nhân họ Mộ khẽ kéo áo khoác cho Mộ Trầm Chu, lo lắng hỏi: “Trầm Chu à, con bị thương có nặng không?”

Mộ Trầm Chu môi trắng bệch, lắc đầu: “A nương, con không sao đâu.

Đao kiếm vô tình, e là đệ đệ bị thương còn nặng hơn con.”

Phu nhân họ Mộ rơm rớm nước mắt, đau lòng nói: “Ôi dào, con đừng lo cho em con nữa, nó không chết được đâu.”

“Chiêu Linh này, lại đây.” Phu nhân họ Mộ quay đầu nhìn Giang Chiêu Linh, dặn dò: “Mau đỡ Trầm Chu về phòng nghỉ đi. Chuyện còn lại để ta với cha con lo.”

Giang Chiêu Linh lo lắng nhìn Giang Chiếu Nguyệt, không nỡ rời: “Tiểu Nguyệt, muội tự lo được chứ?”

Giang Chiếu Nguyệt: “Không sao đâu tỷ, muội ổn mà.”

Nói xong, Giang Chiêu Linh mới ba bước quay đầu một lần, dìu Mộ Trầm Chu rời đi, thỉnh thoảng vẫn ngoái lại nhìn về phía Mộ Từ Nguy và Giang Chiếu Nguyệt.

Phu nhân họ Mộ tiện tay dựng lại bàn ghế bị đổ, kéo khăn lụa ra ngoài cửa xin lỗi khách khứa: “Các vị, đêm nay khiến mọi người hoảng sợ, thật sự xin lỗi. Ta cũng không ngờ ngày vui lại xảy ra chuyện thế này.”

“Ai đêm nay có bị thương, ngày mai cứ tới nhà họ Mộ nhận chút bạc, coi như ta thay mặt xin lỗi mọi người.”

Đậu phụ Tây Thi lại lần nữa bị phong thái xử lý mọi việc đâu ra đấy của phu nhân họ Mộ làm cho phục sát đất, tiện tay bốc một nắm hạt dưa, tấm tắc khen: “Phu nhân họ Mộ quả không hổ là chủ mẫu nhà họ Mộ, nhìn xem, khí chất, phong thái này đúng là không ai bì kịp!”

Giang Chiếu Nguyệt: … Nếu không phải Đậu phụ Tây Thi chỉ là ông chủ quán đậu phụ, nàng còn tưởng hắn là người phu nhân họ Mộ thuê về làm chim mồi nữa cơ.

Thấy khách khứa đã về gần hết mà chẳng ai ngó ngàng gì đến mình với Mộ Từ Nguy, Giang Chiếu Nguyệt lên tiếng: “Mộ Từ Nguy, chúng ta cũng về thôi.”

Trời đã khuya, khắp nơi hỗn loạn, Mộ Từ Nguy buông tay đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Giang Chiếu Nguyệt chủ động nắm lấy tay hắn: “Yên tâm, có ta dắt ngươi mà.” Không ngã được đâu.

Hơn nữa, nàng cũng muốn cứu vớt lại hình tượng vừa rồi một chút.

Mộ Từ Nguy vừa nãy chắc đã phát hiện nàng sợ hắn, không biết điểm hảo cảm tụt bao nhiêu rồi.

Vừa chạm vào đầu ngón tay hắn, Mộ Từ Nguy như phản xạ có điều kiện, rụt tay lại: “A, có máu.” Bẩn.

Làm bẩn đồ chơi thì không hay lắm.

Giang Chiếu Nguyệt tưởng Mộ Từ Nguy sợ nàng sợ máu, trong lòng còn thấy ấm áp: “Chỉ là máu thôi mà, có gì phải sợ?”

“Với lại, mỗi tháng ta còn ra máu nhiều hơn cả trên tay ngươi ấy.” Giang Chiếu Nguyệt thản nhiên nói.

Chút máu trên tay ngươi, với ta chỉ như mưa phùn thôi.

Chưa kể, ta đã mổ cá ở Đại Nhân Phát suốt mười năm, tim ta sớm đã lạnh như con dao rồi, còn sợ gì chút máu này? Mộ Từ Nguy ngẫm nghĩ một lát, ngờ vực hỏi nhỏ: “Nhị tiểu thư họ Giang mỗi tháng đều ra máu sao?”

Ô hô, Mộ Từ Nguy – tên bệnh kiều này hóa ra lại là một thiếu nam ngây thơ, đến chuyện nữ nhân mỗi tháng có kinh nguyệt cũng không biết.

Đúng là dòng nước trong lành giữa biển truyện hạn chế.

Giang Chiếu Nguyệt tốt bụng giải thích: “Đúng vậy, chỉ là có lúc nhiều, có lúc ít thôi.”

Tháng nào cũng chảy máu mà vẫn sống nhăn răng đến giờ. (Nữ 9 bá đạo quá haha)

Mộ Từ Nguy cười như gió xuân, khen: “Vậy nhị tiểu thư họ Giang đúng là mạng lớn thật.”

… Không biết là khen hay chê ta đây hả ông bạn? Giang Chiếu Nguyệt bật lại: “Có gì đâu mà phải nói bóng gió, chuyện bình thường thôi, là nữ nhân ai chẳng thế.”

Mộ Từ Nguy bày ra dáng vẻ học sinh gương mẫu, nghiêm túc hỏi tiếp: “Chỉ có nữ nhân mới như vậy thôi sao?”

Thế sao mỗi tháng hắn cũng chảy máu, càng có nhiều người muốn giết Mộ Trầm Chu, hắn lại càng đổ nhiều máu.

Xem ra, nhị tiểu thư họ Giang với hắn cũng là đồng loại rồi. “Ôi dào, sau này thành thân rồi ngươi sẽ biết thôi.” Giang Chiếu Nguyệt bực bội đáp.

Hỏi nữa chắc không dám phát sóng mất, nàng vội kéo tay hắn, tiện thể dùng tay áo mình lau sạch vết máu trên tay hắn: “Đó, thế là hết máu rồi nhé?”

Máu đỏ thấm vào hỷ phục màu hồng của Giang Chiếu Nguyệt, bàn tay gầy gò của Mộ Từ Nguy lại sạch sẽ trở lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc