Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Truyện H Cũng Phải Cày KPI Sao? Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Đậu phụ Tây Thi vắt giọng the thé hét lên: “A a a! Có thích khách! Có thích khách—!”

Một thanh kiếm lạnh lẽo lóe sáng lao thẳng về phía tim Mộ Trầm Chu.

Mộ Trầm Chu không kịp tránh, Giang Chiêu Linh bất chấp lễ nghi, vén khăn voan, kéo hắn một cái.

Mũi kiếm lệch đi một tấc, đâm vào vai trái hắn.

Mộ Trầm Chu giỏi mưu lược chứ không giỏi võ, chẳng phản kháng nổi, chỉ biết ôm vai trái đau đớn.

Đám thích khách ùn ùn lao về phía Mộ Trầm Chu, rõ ràng mục tiêu là hắn: “Xem ngươi lần này còn chạy được không!”

Bị đám đông xô đẩy, Giang Chiêu Linh lúc này đã bị đẩy ra xa, sốt ruột gọi: “Trầm Chu!”

Đúng lúc thích khách lại vung kiếm đâm về phía tim Mộ Trầm Chu, một dải lụa đỏ bất ngờ quấn lấy cổ hắn, rồi một luồng sức mạnh truyền qua dải lụa, chỉ trong chớp mắt, cổ hắn đã bị vặn gãy.

Đầu thích khách lăn theo dải lụa đỏ, lăn lông lốc xuống đất.

Máu văng tung tóe.

Mùi máu tanh trong không khí khiến hắn rùng mình, lâu lắm rồi mới lại giết người, cảm giác hưng phấn tột độ này suýt nữa thì quên mất.

Mộ Trầm Chu vừa thoát chết, nhìn về phía dải lụa đỏ vừa lao tới, đầu dây bên kia chính là đệ đệ của hắn, Mộ Từ Nguy.

Lúc nào cũng vậy, mỗi khi hắn gặp nguy hiểm, Mộ Từ Nguy đều không tiếc mạng bảo vệ hắn.

Thế nên dù Mộ Từ Nguy đến nhà này là để thay thế vị trí của hắn, Mộ Trầm Chu cũng chẳng thể nào ghét nổi.

Cùng lắm chỉ là ghen tỵ và cảnh giác.

Mộ Từ Nguy thu lại dải lụa đỏ, cười dịu dàng như ngọc: “Xin lỗi, ngươi chưa được phép giết hắn.”

Chỉ có ta mới được thôi.

Đám thích khách thấy Mộ Từ Nguy là mối nguy lớn nhất ở đây, liếc nhau một cái rồi đồng loạt rút kiếm sáng loáng lao về phía hắn.

Giang Chiêu Linh tranh thủ lúc hỗn loạn đã tìm được hai thanh kiếm vừa tay, nàng ném một thanh cho hắn: “Từ Nguy, đón lấy!”

Mộ Từ Nguy nhắm mắt, nghe tiếng xác định vị trí, chuẩn xác bắt lấy thanh kiếm Giang Chiêu Linh ném tới.

Hắn cầm chặt chuôi kiếm, toàn thân run lên, như thể cực kỳ phấn khích trước khi ra tay, khẽ cười: “Đa tạ.”

Một tên thích khách thấy vậy, gào lên lao về phía Mộ Từ Nguy: “A—nạp mạng đi!”

“Phập—” một tiếng, thanh kiếm xuyên thẳng qua người thích khách.

Máu bắn tung tóe, đầu mũi Mộ Từ Nguy dính máu, sát bên mặt hắn, hắn vẫn cười nhẹ, khen: “Ngươi gan lắm, không sợ chết nhỉ.”

Nói dứt lời, Mộ Từ Nguy liền rút thanh trường kiếm đang cắm sâu trong thân thích khách ra, máu tươi phun trào, nhuộm đỏ đôi tay hắn đang siết chặt chuôi kiếm.

Động tác quá nhanh khiến đám thích khách còn chưa kịp phản ứng, hai tên đã ngã gục tại chỗ.

Thấy bên phía Mộ Từ Nguy tình hình càng lúc càng rối ren, mấy tên đang vây đánh Giang Chiêu Linh cũng vội vàng chạy sang hỗ trợ.

Nào ngờ, cứ tên nào xông tới là bị Mộ Từ Nguy một kiếm xuyên người, thích khách trên kiếm hắn càng lúc càng nhiều, nhìn chẳng khác gì xiên que ngoài chợ, máu me be bét, trông đến phát khiếp.

Mộ Từ Nguy toàn thân run rẩy, càng giết càng hăng, hắn ép cả một dãy thích khách dính chặt vào cột gỗ, khẽ cười hỏi:

“Xin thứ lỗi, tuy hơi thất lễ nhưng ta thật sự không nhịn được.

Cho hỏi, các ngươi còn bao nhiêu người nữa?”

Hắn hơi áy náy nói: “Xin lỗi, ra tay hơi mạnh, lần sau sẽ chú ý hơn.”

Nói xong, hắn rút trường kiếm ra khỏi đám xác thích khách, mỉm cười dịu dàng: “Đáng tiếc thật, cứ tưởng còn có thể chơi lâu hơn chút nữa.”

Thấy Mộ Từ Nguy đã giết đến đỏ cả mắt, Giang Chiếu Nguyệt nấp một bên mới thật sự cảm nhận được cái gọi là “bệnh kiều” của hắn, ngẩn người lùi lại mấy bước, chẳng may va phải cái giá gỗ đổ ngổn ngang.

Mộ Từ Nguy nghe thấy động tĩnh, dù vẫn nhắm mắt cũng “nhìn” về phía nàng, chậm rãi bước tới gần Giang Chiếu Nguyệt.

Nàng càng lùi càng sát tường.

Đột nhiên, Mộ Từ Nguy cúi người xuống, dịu dàng mỉm cười với nàng: “Nhị tiểu thư họ Giang, còn nói thích ta làm gì nữa.”

Hắn dùng ngón tay cái khẽ quệt lên giữa chân mày Giang Chiếu Nguyệt, vệt máu loang ra.

Giang Chiếu Nguyệt sợ đến mức không dám nhúc nhích. “Thấy chưa, cuối cùng vẫn là sợ ta mà thôi.”

Đêm Hoa Chúc (1) - Học Sinh Ưu Tú Giang Chiếu Nguyệt

Mộ Từ Nguy mặc hỷ phục, áo đỏ rực càng tôn lên nước da trắng như ngọc không tì vết của hắn.

Nếu nụ cười của hắn mà chân thành hơn chút nữa, có khi Giang Chiếu Nguyệt đã bị hắn mê hoặc thật rồi.

“Tiểu Nguyệt! Muội không sao chứ?” Giang Chiêu Linh lao đến trước mặt Giang Chiếu Nguyệt, nhìn nàng từ đầu tới chân không sót chỗ nào, “Đừng sợ, có tỷ ở đây rồi.”

Giang Chiếu Nguyệt tựa đầu lên vai tỷ, khẽ nói: “Tỷ, muội không sao đâu, đừng lo.”

Giang Chiêu Linh đỡ Giang Chiếu Nguyệt đứng dậy, rồi quay đầu chất vấn: “Mộ Từ Nguy, vừa nãy ngươi định làm gì?”

Nàng ta vừa giải quyết nốt mấy tên thích khách còn sót lại, quay đầu đã thấy Mộ Từ Nguy cầm kiếm đi về phía Tiểu Nguyệt, trông như thể đã nổi sát ý.

Mộ Từ Nguy buông lỏng tay, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất.

Hắn mỉm cười, khóe mắt cong cong, dịu dàng nói: “Xin lỗi, lâu rồi không giết người, vừa rồi có hơi kích động.”

Ánh trăng lạnh và sắc đỏ của hỷ phục thay nhau chiếu lên gương mặt hắn, càng khiến hắn giống như tiên nhân hạ phàm.

Người đời đều nói nhị công tử nhà họ Mộ khiêm nhường lễ độ, tài mạo song toàn, nhưng trời xanh ghen ghét người tài, thông minh quá ắt gặp họa, nên đã cướp đi đôi mắt sáng của hắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc