Vừa nói, cô chống tay ngồi dậy, quay sang nhìn chân bị thương của anh. Miếng băng vốn sạch sẽ giờ đã thấm đẫm máu, đỏ đến ghê người.
Đúng là đại vai ác, lúc nào cũng có thể phát điên.
Lúc này, trán anh đã lấm tấm mồ hôi lạnh, rõ ràng đau đến không nhẹ, cũng chẳng còn tâm trí đôi co với cô. Anh khàn giọng nói:
“Giúp tôi tháo băng ra.”
Cố Duyệt Duyệt nhìn cổ tay mình bị bóp đến đỏ ửng, thản nhiên đáp:
“Tay tôi đau, không cử động được.”
Nói rồi, cô còn giơ tay lên cho anh xem. Trên cổ tay trắng nõn là hai vết đỏ rõ rệt.
Thích Thanh Bách: “…”
Tự làm bậy không thể sống!
Cố Duyệt Duyệt thực sự rất tức giận, nhưng cũng có chút bất lực.
Cô đã thức tỉnh, biết rõ cốt truyện, cũng hiểu cách phản lại kịch bản. Nhưng những người khác thì không, họ vẫn bị trói buộc bởi tuyến truyện, vẫn sống đúng theo “nhân thiết” của mình.
Cố Duyệt Duyệt không thể ngay lập tức đánh thức tất cả bọn họ, nên chỉ có thể bắt đầu từ việc thay đổi chính mình, từ đó từng bước ảnh hưởng đến quỹ đạo cuộc đời của họ.
Đạo lý thì cô hiểu, nhưng đối mặt với một tên vai ác thỉnh thoảng lại nổi điên như vậy, cô vẫn không tránh khỏi cảm thấy bực bội.
Thích Thanh Bách cũng nhận ra mình vừa mất kiểm soát. Anh mím môi, lời xin lỗi xoay vài vòng trong miệng, cuối cùng lại nuốt xuống.
Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là người hiếu thắng, chưa từng quen nói lời xin lỗi.
Nhìn vết đỏ trên cổ tay cô, anh suy nghĩ một chút rồi nói:
“Không phải em muốn làm ăn sao? Tiền vốn, tôi giúp em lo.”
Anh tính rằng chuyến ra biển lần này nhập được không ít hàng, bán xong sẽ thu về một khoản lớn. Đến lúc đó lấy ra một phần làm vốn cho cô cũng không phải vấn đề. Dù sao một người phụ nữ thì có thể làm lớn đến đâu?
Cố Duyệt Duyệt nghe vậy, trong lòng cười lạnh.
Tra nam!
Làm tổn thương người ta xong lại muốn dùng tiền để bù đắp, ai mà thèm chứ!
À mà cũng không đúng, cô vẫn khá thèm đấy. Bỏ qua chuyện tình cảm, cô rất sẵn lòng nói chuyện về tiền với anh ta.
Cố Duyệt Duyệt xoa xoa cổ tay, hỏi lại:
“Thật không?”
“Ừ.” Anh gật đầu.
Người đàn ông này còn chẳng biết cô định làm ăn gì, vậy mà đã dám tùy tiện hứa hẹn, cũng không sợ cô moi sạch tiền của anh.
Nghĩ đến việc anh còn biết nhận sai, Cố Duyệt Duyệt quyết định tạm thời không so đo với anh nữa.
Cô đứng dậy đi lấy một cuộn băng gạc mới, rồi dùng nhíp cẩn thận gỡ lớp băng đã bị máu thấm ướt trên chân anh. Vừa mở ra, da đầu cô tê dại, chỗ vết thương đã khâu lại bị bục ra, máu tươi vẫn đang rỉ ra ngoài, nhìn vừa ghê vừa đáng sợ.
Tay cô run lên, làm rơi cả cái nhíp, vội vàng nói:
“Không được không được, cái này phải đến bệnh viện trên thị trấn xử lý.”
Cô đúng là không muốn sống chung với tên đại phản diện này, nhưng cũng không định để anh chết thật.
May mà bây giờ vẫn còn sớm, đi bệnh viện trên thị trấn chắc vẫn kịp.
Thích Thanh Bách kéo lại lớp băng vừa bị gỡ ra, che tạm vết thương, nói:
“Em bảo mẹ đi sang nhà dì cả gọi anh họ thứ hai tới, anh ta có xe máy, chở chúng ta lên trấn sẽ nhanh hơn.”
“Được.” Cô đứng dậy, nhanh chóng vén rèm bước ra ngoài, gọi một tiếng “mẹ”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


