Hai người họ từ thời mặc đồng phục học sinh đến lúc khoác váy cưới, đúng là một đường ân ái. Chỉ tiếc đây là một câu chuyện kiểu truy thê hỏa táng tràng, phía sau còn phải giày vò thêm hàng trăm nghìn chữ, lại còn có đủ loại vai phụ, phản diện chen vào gây sóng gió.
Nhưng Cố Duyệt Duyệt đã thức tỉnh rồi, đương nhiên sẽ không tiếp tục làm cái nữ phụ khiến người ta chán ghét đó nữa.
Cô nhìn chằm chằm Thích Thanh Bách, còn anh thì nhìn chằm chằm phong thư, cả hai đều như đang đối mặt kẻ địch lớn.
“Anh không mở ra xem sao?” Cô đột nhiên lên tiếng.
Không ngờ một kẻ như đại phản diện cũng có lúc lúng túng.
Dưới sự thúc giục của cô, Thích Thanh Bách cuối cùng cũng xé phong thư, rút ra một tờ giấy viết thư cùng một tấm thiệp đỏ rực.
Quả nhiên là thiệp mời đám cưới.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt anh thay đổi. Gương mặt trầm xuống, ánh mắt sắc bén như dao lạnh, đến cả không khí xung quanh dường như cũng đông cứng lại. Cố Duyệt Duyệt bất giác rùng mình.
Thích Thanh Bách lướt nhanh mấy dòng trên giấy, rồi mở thiệp ra xem.
Sau đó, cả người anh như chết lặng.
Cố Duyệt Duyệt không nhịn được tò mò, bước lại gần hai bước, nghiêng đầu nhìn sang, muốn xem tên trên thiệp.
Nhưng chưa kịp nhìn rõ, Thích Thanh Bách đã đột ngột nắm lấy cánh tay cô, dùng sức kéo mạnh, cả người cô lập tức ngã về phía anh.
“A!” Cố Duyệt Duyệt hoảng hốt kêu lên. Ngay sau đó, trước mắt cô như quay cuồng, trời đất đảo lộn, cơ thể bị ôm kéo, xoay một vòng, rồi bị ép xuống giường.
Nhưng người đàn ông không trả lời. Anh nhìn chằm chằm góc nghiêng của cô một lúc rồi đột nhiên cúi xuống, hung hăng hôn lên môi cô.
Cố Duyệt Duyệt sững người hai giây, rồi lập tức giãy giụa:
“Buông ra! Thích Thanh Bách, buông tôi ra! Anh phát điên cái gì vậy!”
Hai tay cô bị anh giữ chặt, sức lực lại không lớn bằng anh, chỉ có thể vặn vẹo người, quay đầu né tránh.
Không hôn được môi, anh liền hôn loạn lên má cô.
Hơi thở nặng nề của anh khiến toàn thân cô nổi da gà.
Tên này điên thật rồi!
“Thích Thanh Bách, tỉnh lại đi! Nhìn xem tôi là ai! Đồ điên, đồ biến thái!”
Cô càng giãy, anh càng ghì chặt, cổ tay cô bị siết đến đau nhói.
Trong lúc hỗn loạn, Cố Duyệt Duyệt đạp lung tung. Không biết trúng vào đâu, chỉ nghe anh khẽ rên một tiếng đau đớn.
Ngay lập tức, lực giữ trên người cô buông lỏng. Thân thể rắn chắc kia rời khỏi người cô, lùi lại tựa vào đầu giường.
Anh ôm lấy chân bị thương, sắc mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
Cố Duyệt Duyệt vẫn còn nằm lệch trên giường, thở dốc từng hồi, tay chân rã rời, nhất thời không đứng dậy nổi.
Cô cứ nằm như vậy, nhìn bộ dạng chật vật của anh, trong lòng lại thấy hả hê, đáng đời! Nếu biết trước, cô đã đá mạnh hơn nữa.
Cái gì mà bạch nguyệt quang sắp kết hôn, lại chạy đến đây phát điên với cô, cô không đời nào chiều theo!
“Anh tỉnh chưa?” Cô hỏi.
Thích Thanh Bách liếc cô một cái, giọng nhàn nhạt: “Cô đứng dậy đi, cô đang đè lên chân tôi.”
Cố Duyệt Duyệt cười lạnh: “Tiếc thật, sao không đè gãy luôn chân anh cho rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


