Cô sải bước đến bàn điểm danh, nhân viên chỉ lạnh nhạt làm thủ tục cho cô.
Dù đi đến đâu, các diễn viên quần chúng và một số diễn viên khác đều tránh cô như tránh dịch, miệng thì bàn tán xì xào, cố ý nói to như sợ cô không nghe thấy.
Trước sự thù địch của cả đoàn phim, An Tuyết Nhi lại như không hề hay biết.
Cô còn cố tình tìm đúng những người nói xấu mình để tám chuyện, đối với cô mà nói thì trò chuyện với mấy người đó còn thú vị hơn nhiều.
Sau khi xác định "mục tiêu", cô thảnh thơi bước tới…
Còn ở một góc khác, An Tiểu Khê nhìn thấy An Tuyết Nhi thì trong lòng có chút xáo động, muốn quay đi nhưng lại không nỡ.
"Chị Tiểu Khê, kia chẳng phải Nhị tiểu thư sao?" – Trợ lý của An Tiểu Khê phát hiện ra.
"Đừng để ý đến cô ta." – An Tiểu Khê liếc về phía An Tuyết Nhi một cái, giọng lạnh.
Đứa em gái này bản tính bướng bỉnh, nhất quyết không chịu nhận thân, hận cha đến tận xương tủy, luôn cho rằng ông là người gián tiếp hại chết mẹ ruột của cô.
Từ nhỏ đã không sống cùng gia đình, giữa họ chỉ có quan hệ máu mủ chứ không hề có tình cảm, chỉ có mối hận sâu sắc. Lần gặp mặt gần đây nhất cũng là một trận cãi vã om sòm… Haiz...
An Tiểu Khê chỉ biết thở dài, hoàn toàn không thể giúp gì được cho cô ấy. An Tuyết Nhi không chịu nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào từ họ, nhưng cô cũng không thể trơ mắt nhìn An Tuyết Nhi bị bắt nạt.
Lúc này, An Tuyết Nhi tiến về phía một nhóm nữ diễn viên chuyên buôn chuyện. Các nữ diễn viên kia còn tưởng cô định gây sự, lập tức chuẩn bị tinh thần để khẩu chiến một trận.
Một kẻ không quyền không thế như cô ta, bọn họ chẳng sợ chút nào. Đã ghen tỵ với gương mặt đẹp của An Tuyết Nhi từ lâu, nếu có cơ hội làm cô ta hủy dung, thì dù cô ta có bị bắt nạt cũng chẳng ai bênh vực.
Mấy người bọn họ âm thầm tính toán, ai ngờ An Tuyết Nhi lại ngồi phịch xuống ngay cạnh họ. Không ngờ vừa ngồi xuống, cả đám lập tức đứng bật dậy.
“Ơ? Sao tôi vừa đến mấy người đã đứng cả lên thế? Lễ phép vậy làm tôi thấy ngại quá. Thôi, khỏi cần hành lễ đâu, tôi không câu nệ vậy đâu.” An Tuyết Nhi phất tay, cười hồn nhiên, tỏ vẻ phóng khoáng, bảo họ ngồi xuống.
Mấy nữ diễn viên: “...” Giận mà không nói được gì, đành tức tối ngồi lại chỗ cũ.
Những nữ diễn viên khác thầm nghĩ: nếu An Tuyết Nhi đã mặt dày như vậy, thì họ cũng không ngại tìm cơ hội ra tay hủy nhan sắc của cô.
An Tuyết Nhi thấy bọn họ đã ngồi lại, liền nói: “Nãy mấy người đang tán chuyện gì vậy? Dạo này giới giải trí có tin đồn gì thú vị không? Kể nghe chút xem nào?”
Các nữ diễn viên liếc mắt nhìn nhau, chẳng ai muốn là người lên tiếng trước. Nhưng An Tuyết Nhi chẳng để tâm họ có nói hay không — dù sao thì cô cũng sẽ nói.
Cô cứ thế thao thao bất tuyệt, khiến mấy nữ diễn viên trợn mắt há mồm, không chen lời vào nổi. Có người muốn đứng dậy bỏ đi, nhưng lại bị An Tuyết Nhi ấn vai ngồi xuống, đến cả đứng dậy cũng phải... được cô “cho phép”.
“Gấp gì chứ, đừng vội, từ từ nói chuyện.” An Tuyết Nhi cười ngọt ngào như kẹo đường.
Mấy nữ diễn viên thì như muốn khóc không ra nước mắt, chỉ mong cô tha cho họ!
An Tuyết Nhi ngồi trước mặt họ, miệng thì không ngừng nghỉ, khiến mấy nữ diễn viên không thể đứng dậy, lại càng không thể bỏ chạy.
Chỉ trong chốc lát, đầu óc họ choáng váng cả lên, trong khi An Tuyết Nhi vẫn tỉnh bơ như thường. Còn họ thì bắt đầu thiếu dưỡng khí.
Tác giả có lời muốn nói:
Suốt đời chưa từng thấy ai mặt dày như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






