Trong khi đó, gã đại gia sau cú ngã bị An Tuyết Nhi đả kích nặng nề. So với đau thể xác, ông ta còn buồn hơn khi nghĩ: "Chẳng lẽ mình xấu vậy sao?" Vừa rên rỉ vừa lết đến trước gương ngắm tới ngắm lui, như thể bị đả kích tột độ.
Ông còn không quên hỏi trợ lý: "Tôi xấu lắm à?"
Trợ lý nhìn thấy khuôn mặt tròn vo béo mập của ông ta phản chiếu trong gương, suýt nữa thì thốt lên “phải”, nhưng đành nuốt ngược xuống.
"Trần tổng đẹp trai thế cơ mà, sao mà xấu được. Ông là có phúc tướng ạ." Trợ lý liều mạng nói dối để an ủi ông chủ.
Dù vậy, gã đại gia vẫn soi gương không ngừng, cuối cùng nghiến răng: "Lập tức sắp xếp huấn luyện viên cá nhân cho tôi!" Bị thương không sao, xấu thì không chịu nổi.
Từ đầu đến cuối buổi chụp hình, gã đại gia không dám xuất hiện trước mặt An Tuyết Nhi thêm lần nào, có vẻ bị cô làm cho sợ khiếp vía.
An Tuyết Nhi nhan sắc quá đỗi nổi bật, chỉ cần tùy tiện tạo dáng là cũng đủ để làm bìa tạp chí, đẹp đến mê hồn. Nhiếp ảnh gia bị mê hoặc đến ngây người, cứ liên tục bấm máy. Một mỹ nhân hoàn mỹ không góc chết, hỏi sao anh ta không kích động cho được?
Dưới sự hướng dẫn của nhiếp ảnh gia, An Tuyết Nhi nhanh chóng hoàn thành buổi chụp. Khi xong xuôi, đã gần trưa.
Không thấy quản lý đâu, cô đành một mình tìm đại một chỗ ăn lót dạ. Vừa ăn no xong chuẩn bị về căn hộ, chuông điện thoại reo – là Tiểu Thiến gọi tới.
"Alo?"
"Tuyết Nhi, mai phải đến đoàn phim đấy, đừng quên nha." Tiểu Thiến sợ cô quên nên vội gọi nhắc. Vai diễn này không quan trọng nên giao cho An Tuyết Nhi cũng được, coi như cho cô tăng độ nhận diện.
An Tuyết Nhi ngẩn người vài giây, "Đoàn phim? Phim nào cơ?"
Tiểu Thiến suýt đập trán, "May mà chị thông minh gọi nhắc em, chuyện quan trọng vậy mà em cũng quên được."
Ngay sau đó, Tiểu Thiến gửi địa chỉ cho cô qua điện thoại: "Tới địa chỉ này, ký tên là được. Vai là cung nữ thân cận của hoàng hậu, phải ở đó mấy ngày."
Nhưng hoàng hậu không có nhiều đất diễn, trọng tâm là Quý phi. Cô diễn vai cung nữ thì chắc cũng chẳng gây ra chuyện gì đâu nhỉ?
Không đợi An Tuyết Nhi nói thêm, Tiểu Thiến lại căn dặn: "Về phía chị Lưu thì yên tâm, chị đã nói rồi. Nhưng em làm gì cũng đừng quá tham tiền nhé."
An Tuyết Nhi đồng ý, vừa cúp máy thì điện thoại liền vang lên tiếng tin nhắn WeChat.
Đoàn phim đông người, nghĩ tới việc có thêm người để tám chuyện, An Tuyết Nhi liền vui vẻ đeo túi lên vai, nhảy lên tàu điện ngầm.
Sáng hôm sau,
Cô vừa đến phim trường đã bị xa lánh, lý do là vì thân xác này từng công khai quyến rũ một nam minh tinh – mà anh ta lại chính là nam chính của bộ phim này.
Trợ lý bên cạnh Ôn Nhu Minh vừa nhìn thấy An Tuyết Nhi đã cảnh giác: "Minh ca, cái cô gì gì Tuyết ấy lại đến dây dưa với anh kìa."
Phương Hồng – trợ lý của Ôn Nhu Minh – cực kỳ ghét An Tuyết Nhi. Cô ta cho rằng An Tuyết Nhi là loại đàn bà không biết xấu hổ, ăn mặc lả lơi đến dụ dỗ Minh ca.
Phương Hồng lập tức gật đầu, "Vâng, Minh ca." Cái hồ ly tinh kia đừng mơ quyến rũ Minh ca. Anh ấy đâu phải loại người hời hợt như thế.
Hôm nay, An Tuyết Nhi chỉ mặc một chiếc váy màu nhạt đơn giản, nhưng lại khiến vẻ đẹp của cô được tôn lên một cách trọn vẹn. Làn da trắng mịn dưới ánh nắng như phát sáng, người qua đường đều bị hút ánh nhìn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)