Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng vang lên tiếng gõ. Một gương mặt xinh đẹp, mái tóc đen dài, dung mạo tuyệt mỹ ló vào trong.
An Tuyết Nhi nở nụ cười vô cùng tươi tắn. Trên xe lúc nãy, tài xế không biết vì sao lại lái quá nhanh, cô vẫn còn nhiều chuyện chưa kịp nói, thật tiếc.
Ý nghĩ đó vừa nảy ra, Trần Hải Yến liền cảm thấy buồn cười. Dù có là đệ nhất mỹ nhân của làng giải trí thì sao chứ? Cô ta đã làm mất hết thiện cảm của công chúng rồi.
Mấy ngày nữa sẽ có một nghệ sĩ mới vào công ty, có tiềm năng nổi bật. Dù ngoại hình không bằng An Tuyết Nhi, nhưng người ta có tính cách lương thiện, thuần khiết, đã ghi dấu trong lòng công chúng. Tương lai hoàn toàn không thể so sánh.
Trần Hải Yến ngẩng cao đầu, thu lại ánh nhìn đầy khinh miệt.
Sau khi ngồi xuống, Vũ Lâm chỉ vừa mới nói một câu, An Tuyết Nhi đã bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Tính cách của cô khiến anh ngơ ngác. Nó hoàn toàn trái ngược với hình tượng bên ngoài và những gì báo chí đưa tin.
“Em nói mệt chưa? Có muốn uống chút nước không?” Vũ Lâm kiên nhẫn lắng nghe cô nói không ngừng.
An Tuyết Nhi nhận lấy ly nước, “ừng ực” hai ngụm lớn, động tác sảng khoái khiến Vũ Lâm không nhịn được bật cười.
“Sau này sinh hoạt của em sẽ do anh phụ trách.” Anh đã quen làm công việc “trợ lý”, nên cứ nghĩ An Tuyết Nhi nói chuyện dễ nghe là muốn sai anh nhiều việc hơn.
An Tuyết Nhi lại cảm động hơn, vỗ nhẹ vai anh, nói:
“Từ giờ có em che chở cho anh!”
Cái vỗ đó khiến Vũ Lâm suýt nữa nhảy dựng vì đau, nhưng những lời cô nói, anh không hề để trong lòng.
Mấy nghệ sĩ bên cạnh chứng kiến cảnh tượng ấy, liền rì rầm bàn tán nói xấu An Tuyết Nhi. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện cô bị phân cho Vũ Lâm, ai nấy đều sung sướng. Nghĩ rằng con đường sự nghiệp của cô ta coi như chấm hết rồi.
Vũ Lâm bị An Tuyết Nhi nói một hồi mà chóng cả mặt, còn cô thì ung dung ký xong hợp đồng rồi về lại căn hộ nghỉ ngơi.
Lúc này, Cố Viêm vẫn chưa biết việc mình đồng ý để An Tuyết Nhi gia nhập công ty sẽ mang đến cho công ty mình “tai họa” lớn thế nào. Cho dù sau này có hối hận đến mức ruột gan xanh lét thì cũng đã quá muộn.
Ngày đầu tiên An Tuyết Nhi chính thức ký hợp đồng với công ty của Cố Viêm đã nhanh chóng đến. Sáng sớm, cô tràn đầy năng lượng bước vào sảnh chính dưới lầu của tập đoàn Cố thị.
Vừa vào cửa, mấy nữ nghệ sĩ đi phía sau An Tuyết Nhi cũng vừa đến. Ngay lập tức, ánh mắt họ đã bị An Tuyết Nhi thu hút — thực ra nói là "không bị thu hút cũng khó" thì đúng hơn. Da trắng như tuyết, dung mạo xinh đẹp xuất trần như tiên nữ, dù đều là phụ nữ nhưng cũng không khỏi bị hút hồn đến mức nhìn ngẩn người.
Trong số những nữ nghệ sĩ đó, có hai người là nghệ sĩ dưới trướng Trần Hải Yến từ hôm qua. Họ nhìn An Tuyết Nhi đầy ghen tị, trong lòng bắt đầu nảy sinh ý định dạy cho cô một bài học, định bụng cho cô một “hạ mã uy” (ra oai phủ đầu).
An Tuyết Nhi không hề hay biết gì về những người phía sau, một mình đi đến chỗ thang máy. Thang máy riêng dành cho tổng tài lúc này đang được bảo trì, trong bốn thang máy khác thì chỉ có hai cái hoạt động bình thường.
Một trong hai nữ nghệ sĩ dưới tay Trần Hải Yến như chợt nảy ra ý tưởng gì đó, định chen đẩy An Tuyết Nhi khỏi thang máy, giở một trò nhỏ để khiến cô khó chịu chơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



