An Tuyết Nhi đã chính thức được hủy hợp đồng với công ty cũ. Nhưng cô vẫn chưa hay biết – đến tận sáng hôm sau mới rõ.
Sáng sớm, điện thoại cô reo vang, cô còn ngái ngủ bắt máy.
“Alo?”
“Chào cô, tôi là quản lý của cô – tôi tên là Vũ Lâm.”
An Tuyết Nhi: “Hả? Gì Lâm cơ?”
“ Vũ Lâm.”
“Gì Vũ?”
Vũ Lâm: “…”
An Tuyết Nhi duỗi người trên giường, cười đùa:
“Đùa chút thôi, sáng sớm đùa tí cho vui.”
Vũ Lâm lại câm nín: “…”
“Là thế này, hợp đồng của cô đã được tổng giám đốc Cố mua lại từ công ty của Văn Lộ Thiên. Giờ cô là nghệ sĩ trực thuộc công ty chúng tôi.”
An Tuyết Nhi hơi mơ màng vì hai cái tên kia, đầu óc chưa tỉnh hẳn.
“Văn Lộ Thiên là ai cơ?” – Cô hỏi, là cái tên cặn bã bị cô tống vào tù hôm qua à?
Vũ Lâm khựng lại một giây:
“Văn Lộ Thiên là tổng giám đốc công ty cũ của cô.” – Không rõ ai mà giỏi đến mức quật đổ được cả gã Văn Lộ Thiên, còn lôi theo cả đám ông lớn dơ bẩn kia vào tù.
An Tuyết Nhi chợt tỉnh:
“Công ty mấy anh người dễ gần chứ? Có hay nói chuyện không?”
“Rất dễ hòa đồng, cô yên tâm.” – Còn chuyện có hay nói không thì… anh cũng chẳng rõ. Anh vốn là người ít lời, nên các nghệ sĩ dưới trướng gần như chẳng bao giờ tâm sự với anh, thậm chí thâm tâm còn coi thường anh.
An Tuyết Nhi thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì tốt rồi, tôi yên tâm rồi.”
Vũ Lâm là người có thành tích tệ nhất trong toàn bộ công ty, đồng thời cũng là người bị bắt nạt nhiều nhất. Dù anh luôn giữ bộ mặt nghiêm nghị, vẫn thường xuyên bị các quản lý khác hoặc đồng nghiệp trong công ty ức hiếp.
Chỉ để có thể mưu sinh, Vũ Lâm luôn nhẫn nhịn, im lặng chịu đựng.
Anh đã quá quen với việc những nghệ sĩ được phân cho mình đều là những gương mặt mới không có tương lai, công ty cũng chẳng mấy quan tâm.
Sau khi cúp máy với An Tuyết Nhi, một người phụ nữ dáng vẻ yêu kiều bước vào phòng, hoàn toàn không thèm liếc nhìn Vũ Lâm lấy một cái. Ngay sau đó, vài nghệ sĩ khác cũng lần lượt bước vào.
Các nghệ sĩ vừa đi vừa cười đùa, vây quanh người phụ nữ ấy. Trên bàn làm việc, Trần Hải Yến đang ngồi, quay sang mấy nghệ sĩ trước mặt, dặn dò:
“Chiều nay có bữa tiệc cùng mấy ông chủ lớn, các cô nhớ phải thể hiện cho tốt, nhưng đừng để người ta chiếm được tiện nghi, hiểu chưa?”
Mấy nghệ sĩ đồng thanh gật đầu, ngoan ngoãn nghe lời khiến Trần Hải Yến rất hài lòng, “Những chuyện khác thì các cô tự chú ý lấy.”
Một trong số họ bĩu môi nói, “Chị Trần, nghe nói An Tuyết Nhi sắp đến công ty mình rồi, có khi nào sẽ được phân về dưới tay chị không? Em không muốn cùng quản lý với người như cô ta đâu, mất hết mặt mũi.”
Trần Hải Yến không chớp mắt, lạnh lùng đáp:
“Yên tâm, đời này cô ta đừng mong bước chân vào cửa tôi.”
Cô cười khinh bỉ đầy xem thường.
Các nghệ sĩ nghe vậy liền cười rộ lên đầy hả hê. Cũng phải thôi, với cái tính đỏng đảnh của An Tuyết Nhi, ai mà chẳng thấy ngán ngẩm.
Trần Hải Yến liếc về phía Vũ Lâm đang ngồi, cười nhạt:
“Người thế nào thì hợp với quản lý thế ấy, rác rưởi chẳng thể xứng với phượng hoàng.”
Các nghệ sĩ lại bật cười khúc khích, dường như đã đoán được An Tuyết Nhi sẽ rơi vào tay ai rồi.
Vũ Lâm siết chặt nắm đấm, rồi lại cố thả lỏng. Trong đầu anh hiện lên gương mặt nhỏ bé của con gái mình. Lý trí nói cho anh biết: anh không thể hành động bốc đồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)