Một tên vươn tay định túm lấy cô, ai ngờ An Tuyết Nhi lại nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, rồi “không quá mạnh” vung nhẹ một cái – chỉ thấy người đó “vèo” một tiếng bay lên không trung, đâm vào bức tường bên cạnh làm tường sập luôn!
Cả đám còn lại: “!!!”
Giống như vừa thấy quỷ hiện hình.
An Tuyết Nhi phủi phủi tay:
“Hình như mạnh tay quá rồi, nhưng không sao, mấy người tôi sẽ nhẹ hơn một chút.”
Ánh mắt chân thành nhìn bọn đàn ông đang lạnh toát cả sống lưng.
Bọn họ sợ đến mức muốn quỵ xuống, phản ứng lại liền định bỏ chạy.
An Tuyết Nhi thấy buổi sáng mà tập thể dục thế này cũng không tệ.
Thế là, trên con đường vắng vẻ, từng tràng tiếng gào thét vang lên...
“Cứu mạng với! Cô... cô đừng lại gần! A a a!!”
“Chúng tôi sai rồi! Nữ hiệp! Cầu xin cô tha cho tôi! Cô đánh mấy tên kia là được rồi! Tôi cũng bị ép mà!”
“Báo cảnh sát! Tôi muốn báo cảnh sát! Cứu mạng! Cứu với!”
An Tuyết Nhi vỗ tay một cái đầy sảng khoái, thần sắc thư thái nói:
“Quả nhiên buổi sáng là thời gian vàng trong ngày, vận động đúng là khiến tinh thần và thể chất đều vui vẻ.”
Cô vừa nói vừa chắp tay sau lưng, thong dong rời đi.
Những người bị đánh đến mức ngất xỉu hoàn toàn không hay biết gì, rằng họ vừa bị An Tuyết Nhi xem như bao cát luyện công buổi sáng.
Trong khi đó, Giang Sa Sa thì cho rằng An Tuyết Nhi chắc chắn sẽ không đến được, trong lòng đang cực kỳ sung sướng, nhìn ai cũng thuận mắt. Cô ta ngồi trên ghế, khóe môi mỉm cười thì bất ngờ có người vỗ nhẹ lên vai mình.
Khung cảnh quen thuộc ấy khiến Giang Sa Sa nảy sinh linh cảm chẳng lành. Cô ta từ từ quay đầu lại, liền bắt gặp khuôn mặt An Tuyết Nhi đang cười toe toét ngay trước mắt mình.
Giang Sa Sa: “!! Aaa!!”
Cô hét toáng lên, hoảng loạn đến mức ngã ngửa khỏi ghế. Không thể nào! Không thể nào!!!
Giang Sa Sa ngã nhào xuống đất, kinh hãi như thể gặp phải quỷ dữ, mắt dán chặt vào An Tuyết Nhi không dám tin vào mắt mình.
An Tuyết Nhi thì chỉ cần dùng ngón chân cũng đoán ra được ai đã sai người đến gây chuyện, ngoài Giang Sa Sa thì còn ai vào đây nữa.
“Trời vừa sáng đã hành lễ to thế này với tôi sao.” An Tuyết Nhi làm như hoàn toàn không biết chuyện cô ta đã giở trò, khiến Giang Sa Sa rùng mình mấy lần.
Giờ phút này, Giang Sa Sa cảm thấy An Tuyết Nhi thật đáng sợ, chắc chắn sau lưng cô có người quyền thế hoặc chỗ dựa rất mạnh, vì nhà tài trợ của cô ta tuyệt đối không thể thất hứa.
Hơn nữa, An Tuyết Nhi rõ ràng biết rõ mình bị tính kế, lại vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra, càng khiến Giang Sa Sa dựng tóc gáy.
“Cô... cô định làm gì?” Giang Sa Sa nhanh miệng hỏi xong lại lập tức hối hận, bởi cô nhìn thấy mắt An Tuyết Nhi sáng rực lên...
An Tuyết Nhi hớn hở, túm lấy cô ta kéo dậy, “Cô hỏi tôi định làm gì à? Cô đoán xem tôi định làm gì? Thực ra tôi cũng chẳng biết mình muốn làm gì nữa, hay là cô nói thử xem tôi nên làm gì bây giờ...”
Giang Sa Sa bị cô nhẹ nhàng kéo một cái mà đã ngã phịch lại lên ghế, mông đau đến tái mặt, còn chưa kịp kêu lên thì An Tuyết Nhi đã luyên thuyên bên tai cô như súng liên thanh.
Một vài nữ diễn viên vốn định đến nịnh bợ Giang Sa Sa. Họ đang cười cười nói nói, ai cũng toan tính xem làm sao lấy lòng cô ta.
Nhưng khi còn chưa đến được lều của Giang Sa Sa thì đã nghe thấy tiếng nói quen thuộc từ xa vọng lại. Giọng An Tuyết Nhi này, cả đời họ cũng không thể quên nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

