Giang Sa Sa đau quá muốn rút tay lại, nhưng An Tiểu Khê không hề có ý buông ra.
“Cô dám động vào em ấy thử xem.”
Câu nói lạnh lẽo như thể “thử đi là biết chết thế nào”.
Mặt Giang Sa Sa nhăn nhó vì đau:
“Buông ra!”
Cô không tin An Tuyết Nhi là nhân vật lớn gì. Còn An Tiểu Khê? Nhìn ăn mặc cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng chưa nghe nói có bối cảnh mạnh mẽ.
Cả đạo diễn và phó đạo diễn đều sững sờ, không ngờ An Tiểu Khê lại che chở An Tuyết Nhi như vậy.
Dưới lời can ngăn của mọi người xung quanh, An Tiểu Khê mới chịu buông tay, nhưng khí lạnh quanh người cô không tan đi chút nào, vẫn lạnh lùng nhìn Giang Sa Sa chằm chằm.
An Tuyết Nhi: “??”
Gãi đầu đầy nghi hoặc – người này là ai vậy? Sao lại bảo vệ cô?
Cô cũng thấy Giang Sa Sa định thừa cơ ra tay với mình, may mà có người này ngăn lại, không thì tay của Tưởng Sa Sa chắc cũng bị trật ít nhất một khớp.
Cố lục tìm trong trí nhớ xem có nhân vật nào trong nguyên tác tốt với “nguyên chủ” không, nghĩ mãi không ra nổi có ai như vậy.
Thôi để hôm khác hỏi sau. An Tuyết Nhi vứt luôn chuyện ấy ra sau đầu.
Giang Sa Sa thì mặt mày vặn vẹo vì giận, trong lòng thề rằng – những người này, cô sẽ không tha cho ai hết. Đã vậy thì đừng trách cô ra tay độc ác!
Cô ta lập tức gọi điện thoại cho kim chủ, khóc lóc kể khổ rằng An Tuyết Nhi bắt nạt cô.
An Tuyết Nhi chẳng hề hay biết mình đã bị người ta nhằm vào. Nhưng biết thì sao? Cô vốn chẳng có khái niệm “hoảng hốt” là gì.
Đoàn phim ở gần một khách sạn, vì hôm sau còn có cảnh quay nên cô ngủ sớm.
Sáng hôm sau, vừa ra khỏi khách sạn thì đụng ngay An Tiểu Khê.
An Tiểu Khê đang bối rối không biết có nên đưa bữa sáng cho cô không, không ngờ lại chạm mặt đúng lúc.
An Tiểu Khê mặt mày lúng túng, nhét hộp bữa sáng vào tay cô:
“Tôi... mấy cái này tôi không ăn nổi, cho cô hết đấy.”
An Tuyết Nhi vừa ăn vừa rung cả đồng tử – ngon xuất sắc luôn ấy!
Thế nhưng cô không biết, rắc rối đang rục rịch tìm đến.
Sau khi rời khách sạn, đi ngang qua một dãy nhà cũ, cô bị mấy người đàn ông chặn lại. Nơi này khá hẻo lánh, không hiểu sao hôm nay lại chẳng có ai qua lại.
Ban đầu cô tưởng là người qua đường, nhưng cô đi lối nào cũng bị họ chặn lại.
An Tuyết Nhi dừng bước, nhìn mấy gã đàn ông cao to trước mặt:
“Đường này là mấy người xây à?”
Bộ muốn thu phí à? Cô chống cằm, nghi ngờ hỏi.
Những kẻ được cử đến “dạy dỗ” An Tuyết Nhi, thấy nhan sắc của cô thì sững sờ trong chốc lát. Nhưng rồi tỉnh lại, không nói thêm lời nào, định ra tay ngay lập tức.
An Tuyết Nhi thấy dáng vẻ muốn đánh người của bọn họ, liền nghiêm túc khuyên can:
“Mấy người chắc chắn muốn ra tay với tôi sao? Trên đời này không có thuốc hối hận đâu nhé, đừng trách tôi không nhắc trước. Cuộc sống yên ổn không tốt à, sao lại tự tìm đường chết vậy?”
Mấy tên đàn ông cười nhạo cô, khinh thường đánh giá:
“Ra tay đi, giải quyết nhanh gọn.”
Đáng tiếc thật, một cô gái xinh đẹp thế này, vậy mà lại sắp thành tàn phế hoặc mất mạng.
An Tuyết Nhi thấy khuyên không được, lắc đầu tiếc nuối.
Mấy gã sợ cô giở trò, liền ra tay nhanh hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


