Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Theo sau một tiếng còi hiệu sắc nhọn vang lên, tiếng trống như xé toạc mây trời.
Đoàn ngựa ào ào phi ra, móng ngựa cuốn lên bụi đất mịt mù, lao thẳng vào rừng cây.
Số người dẫn đầu là Sở Uyên, hắn ta lập tức lao đi trước, chuẩn xác bắt được động tĩnh trong bụi rậm, giương cung nhắm bắn.
Vút!
Con nai hoang ngã gục ngay tại chỗ, Sở Uyên lập tức quay ngoắt đầu, ánh mắt không vui nhìn chằm chằm người vừa đến.
Sở Lam Thanh thu cung về, ngồi trên ngựa chắp tay thi lễ với hắn.
“Đa tạ nhường bước, hoàng huynh.”
Sở Uyên nghiến răng, lười so đo với hắn ta, quất roi thúc ngựa lao sâu hơn vào trong trường săn.
Phía sau, Sở Lam Thanh khẽ nhếch môi cười, giọng nói âm u quái dị:
“Đi đi, cùng hoàng huynh ta chơi cho thật vui.”
Lời vừa dứt, mấy bóng đen liền biến mất tại chỗ.
“Tam ca.”
Sở Minh Quyết từ sau cây chậm rãi bước ra.
Sở Lam Thanh hơi nâng cằm, trên mặt đã chẳng còn chút vẻ ôn hòa khiêm nhường nào, giọng nói lạnh lẽo không chút dao động.
“Ngươi đi theo dõi, đừng để có kẻ trốn thoát.”
Trong mắt Sở Minh Quyết ngập tràn vẻ hưng phấn, dường như đang nôn nóng muốn ra tay.
“Yên tâm, đảm bảo khiến vị đại ca tốt của chúng ta có đi mà không có về.”
-
“Ngươi chắc chắn Chiêu Dương chạy về hướng này?”
An Lạc sắc mặt khó chịu, đưa tay chặt đứt cành cây chắn đường.
Phía trước bóng cây rậm rạp, yên tĩnh khác thường, thực sự không giống có người xâm nhập.
“Ta tận mắt nhìn thấy, còn về vì sao không thấy bóng dáng, có lẽ là đã xâm nhập vào sâu hơn.”
Người nói tên gọi Liễu Tuyết, là đích nữ phủ thượng thư, cũng là một trong những khuê mật thân thiết với An Lạc.
“Tiếp tục tìm, bằng mọi giá không được để nàng ta thoát!”
Mùa thu săn bắn là một cơ hội hiếm có, dù Chiêu Dương có c/h/ế/t ở đây, phụ hoàng cũng không thể truy cứu trách nhiệm của nàng ta.
Huống hồ, ông ta vốn chẳng xem Chiêu Dương là con gái, giống như nàng, sớm đã muốn nàng ta c/h/ế/t rồi.
Mấy người càng lúc càng đi sâu vào, xung quanh đến cả bóng người cũng không thấy.
Nghe phụ thân nói, trong trường săn có gấu hoang, còn có mãnh hổ, nếu chẳng may gặp phải…
Liễu Tuyết không khỏi bắt đầu chùn bước.
“An… An Lạc, hay là chúng ta quay về trước đi, chỗ này yên tĩnh thế, chắc chẳng có ai đâu.”
An Lạc mất kiên nhẫn trừng mắt nhìn nàng ta, cười lạnh: “Sao, sợ rồi?”
Liễu Tuyết theo phản xạ ưỡn ngực: “Không sợ.”
“Vậy thì theo ta.”
Mấy người lại đi tiếp khoảng nửa nén nhang, bỗng nghe thấy âm thanh đánh nhau.
“Suỵt!” An Lạc lập tức ngồi thụp xuống, hạ thấp giọng: “Đừng lên tiếng.”
Liễu Tuyết bịt chặt miệng, sợ hãi đến mức suýt khóc thành tiếng.
Nhẹ nhàng vạch cành cây ra, An Lạc hoảng hốt trợn to mắt.
Chỉ thấy mấy chục hắc y nhân đang vây công Sở Uyên, từng chiêu từng thức đều nhắm thẳng huyệt tử, rõ ràng là muốn lấy mạng hắn.
An Lạc lập tức đoán ra được là ai ra tay.
Sở Uyên chinh chiến quanh năm, võ nghệ cao cường, bên cạnh còn có một thị vệ trung thành tận tụy là Lưu Hằng.
Đối mặt với hơn mười sát thủ vây công chặn đường, vậy mà vẫn không rơi vào thế hạ phong.
An Lạc nhìn mà không khỏi tim đập chân run, thay bọn họ toát mồ hôi lạnh, hy vọng có thể g/i/ế/t c/h/ế/t Sở Uyên ngay lập tức.
Như vậy thì tam ca của nàng ta có thể quét sạch chướng ngại, danh chính ngôn thuận kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Xoẹt!
Lưỡi đao sắc bén cứa qua yết hầu, một tên tử sĩ ngã xuống theo tiếng động, tay phải của Sở Uyên cũng bị chém trúng, gần như không cầm nổi đao.
“Chủ tử!”
Lưu Hằng nghiến răng, một cước đá văng kẻ lao tới, đỡ lấy Sở Uyên nhanh chóng rút lui.
Đám hắc y nhân lập tức đuổi theo, tiếng bước chân ngày càng xa dần, cho đến khi biến mất không còn nghe thấy nữa.
Liễu Tuyết đã sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, một lúc lâu sau mới tìm lại được tiếng nói của mình.
“Đây… đây là chuyện gì vậy, có người muốn ám sát đại hoàng tử sao?”
Lời vừa dứt, nàng ta quay đầu lại, chạm phải ánh mắt âm hiểm cảnh cáo của An Lạc.
“Chuyện hôm nay ngươi phải nuốt vào bụng cho ta, nghe rõ chưa?”
Liễu Tuyết khó nhọc nuốt ngụm nước b/ọ/t nơi cổ họng, giọng run đến lợi hại.
“Ta… ta không thấy gì cả.”
Lúc này An Lạc mới chịu buông tha, men theo đường cũ quay trở lại.
“Chủ tử!”
Vết thương trên cánh tay m/á/u chảy ròng ròng, Sở Uyên vô lực tựa vào sườn đất, đau đến mức mồ hôi đầy trán.
Lưu Hằng xé một mảnh vải, buộc chặt cánh tay của hắn ta.
"Người cố gắng cầm cự, người của chúng ta sắp đến rồi."
Thị vệ đều đã bị cắt đuôi, đám thích khách kia mới dám đường hoàng ra tay với bọn họ.
"Đi c/h/ế/t đi."
Mũi tên sắc bén sắp rời dây cung. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, con ngựa dưới hắn ta bỗng phát điên, ngẩng đầu phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn.
Hai chân trước vung cao, hất mạnh khiến Sở Minh Quyết ngã văng xuống đất.
Sở Minh Quyết lăn lộn mấy vòng, đầu gối đập mạnh vào tảng đá lớn.
M/á/u tươi chầm chậm trào ra từ đầu, thấm ướt những chiếc lá xanh mướt.
-
Ngự Lâm Quân chậm rãi kéo đến.
"Khởi bẩm! Bị thích khách không rõ lai lịch phục kích, đại hoàng tử trúng đao vào cánh tay, ngũ hoàng tử trọng thương hôn mê!"
Khi nhìn thấy hai thân người đẫm m/á/u trên cáng, hoàng đế Sở An suýt nữa thì ngất xỉu vì quá hoảng loạn.
Hiện trường hỗn loạn vô cùng, ngự y đi theo lập tức bắt tay vào cứu chữa.
Thư Yểu lẫn trong đám người, mùi m/á/u tanh nồng nặc khiến nàng nhíu mày mãi không thôi.
Sở Uyên, Sở Minh Quyết cùng lúc gặp thích khách, mà tình tiết này lại hoàn toàn không có trong tư liệu hệ thống cung cấp.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy, chẳng lẽ mình đã bỏ sót điều gì sao?
Còn về kẻ chủ mưu…
Thư Yểu nhìn về phía không xa, thiếu niên ngoan ngoãn tựa vào gốc cây giả vờ vô tội, đôi mắt nàng khẽ nheo lại.
Cảm nhận được ánh mắt khó chịu, Thẩm Kinh Mục đột ngột quay đầu, liền thấy nữ nhân kia đang nhìn chằm chằm vào mình, không chớp mắt.
Thư Yểu không ngờ Thẩm Kinh Mục sẽ quay sang, giật mình vội vã thu lại ánh nhìn, chột dạ nhìn trời nhìn đất, chỉ là không dám nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Ánh mắt Thẩm Kinh Mục trầm xuống, trong đôi mắt xanh lục thoáng hiện một tia hung tợn.
Ngón tay thon dài luồn vào tay áo, khẽ vuốt nhẹ ống tay nơi cất kim bạc.
Nữ nhân này, có lẽ không thể để sống nữa.
"Ngũ ca!"
An Lạc nhào đến bên cạnh Sở Minh Quyết, không thể tin được mà chạm vào gương mặt nhuốm m/á/u của hắn.
"Ngũ ca…"
"Chuyện này là sao vậy…"
Thị vệ bên cạnh vội nói: "Khởi bẩm công chúa, ngũ hoàng tử gặp phải thích khách, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại."
An Lạc quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Hằng.
"Có phải ngươi không, có phải chính ngươi đã làm hại ca ca ta?!"
"An Lạc." Sở Lam Thanh chậm rãi bước tới, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng ta.
Chỉ hai chữ, An Lạc vốn đang kích động liền lập tức bình tĩnh lại.
Sau khi kiểm tra, ddại hoàng tử mất m/á/u quá nhiều, may mà không tổn thương đến xương cốt, trong hai tháng tới không được tháo băng, cần phải bồi bổ thật tốt.
Tình trạng của ngũ hoàng tử thì thảm hơn nhiều, hai chân gãy, đầu bị va đập, có nguy cơ bị mù.
Sở An ế tức giận đến cực điểm, hạ lệnh truy tra đến cùng, nhất định phải lôi kẻ chủ mưu phía sau ra ánh sáng.
Nếu chỉ có một bên bị thương, thì việc xác định hung thủ sẽ rất dễ.
Nhưng tình hình hiện tại là, cả hai phe đều bị thương, cán cân kiềm chế lẫn nhau bị phá vỡ, phạm vi điều tra trở nên cực kỳ rộng, rất có thể là gian tế do địch quốc phái tới.
Trong cung màn buông, An Lạc cuối cùng cũng gặp được Chiêu Dương đã biến mất cả nửa ngày trời.
Tóc dài búi lên có chút rối loạn, má bị cành cây cào rách, rỉ m/á/u.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


