Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sầm Mặc và Sầm Nghiên liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng xoa xoa cánh tay.
Lời này thật rợn người.
G/i/ế/t lừa tháo cối, vong ân phụ nghĩa, đúng thật là phong cách của chủ tử.
“Chủ tử, nhưng với đầu óc của Chiêu Dương công chúa, có nghe hiểu được hàm ý của người không? Nhỡ đâu đến người còn không phân rõ, trả thù nhầm thì sao?”
Thẩm Kinh Mục mân mê tay vịn gỗ của ghế: "Đến cả người còn trả thù sai, loại ngu ngốc thế này càng không đáng để hợp tác.”
Sầm Mặc len lén giơ ngón tay cái lên, nhưng Sầm Nghiên thì lại nghĩ đến một vấn đề.
“Nếu nàng ta thất bại, lại khai ra chúng ta thì sao?”
Thẩm Kinh Mục cầm chén rượu, đầu ngón tay trắng lạnh nhúng vào rượu, trong mắt hàm chứa thâm ý.
“Vậy thì phải sống được đến lúc đó mới nói được.”
Sầm Mặc sống lưng lạnh toát, ngón cái vừa rồi hạ xuống lại lần nữa giơ lên.
“Chủ tử anh minh.”
Sầm Nghiên liếc nhìn dáng vẻ nịnh nọt kia, tròng mắt đảo một vòng.
Chỉ có vũ lực mà không có đầu óc, chỉ biết tâng bốc nịnh hót, đúng là đồ ngốc.
-
Sở An đế rất coi trọng mùa thu săn bắn, năm nào cũng đích thân tham gia.
Người săn được nhiều con thú nhất sẽ trở thành thủ lĩnh, có thể nhận một món ban thưởng từ hoàng đế.
Huống hồ trong triều lời đồn đãi lan truyền dữ dội, các hoàng tử ai nấy đều dốc hết sức, quyết giành lấy danh hiệu thủ lĩnh.
Nói đi cũng phải nói lại, Sở An đế cũng có chỗ khai sáng, không chỉ hoàng tử, công chúa cũng có tư cách tham gia thu săn.
Đây cũng là một trong những lý do khiến quốc lực Đại Sở hùng mạnh.
Không phân biệt nam nữ, đều có thể ra trận g/i/ế/t địch, chỉ là vì để duy trì quyền lực nam giới tuyệt đối, nên không cho phép vào triều làm văn quan.
Những lần thu săn trước, các công chúa đều là vai phụ, vai chính vẫn là các hoàng tử tranh đấu kịch liệt.
Tất nhiên cũng có một trường hợp đặc biệt Gia Ninh công chúa.
Nàng tự cho là cao quý, khinh thường mấy việc đòi sức như giương cung bắn tên, tính khí kiêu kỳ đến mức khiến người ta phải lắc đầu.
Mỗi lần thu săn, Gia Ninh đều mặc y phục tinh mỹ, xa hoa nhất, đầu cài đầy trâm ngọc, ngồi trong trướng màn thưởng thức cảnh bọn họ chém g/i/ế/t như xem kịch.
Trên bàn thấp bày đầy cao lương mỹ vị và rượu ngon, người khác mồ hôi nhễ nhại, nàng lại như đang đi chơi dạo mát.
Lối sống xa hoa như vậy tất không tránh khỏi khiến các đại thần bất mãn, nhiều lời bàn ra tán vào.
Thế nhưng Sở An đế lại vô cùng cưng chiều, phái mấy chục thị vệ đi theo bảo vệ an toàn cho Gia Ninh công chúa.
“Công chúa, người muốn thay bộ nào?”
Các cung nữ bưng những bộ váy áo mới may, để Thư Yểu chọn.
Thư Yểu chọn một chiếc váy dài vân gấm màu đỏ tươi, ra lệnh cho cung nữ điểm trang tô loại son rực rỡ nhất.
Người ai mà chẳng thích cái đẹp, đã được Sở An đế chuẩn bị cho bao nhiêu thứ, chỉ để không dùng tới thì thật là tiếc.
Vãn Đào cầm hai chiếc vòng vàng, nhẹ nhàng đeo lên cổ tay Thư Yểu, thân vòng chạm trổ hoa dây vàng uốn lượn, càng làm nổi bật cổ tay trắng ngần mảnh dẻ.
“Công chúa thật sự xinh đẹp vô cùng.”
Vẻ đẹp của Gia Ninh công chúa, từ triều đình đến dân gian không ai là không biết, biết bao công tử quyền quý tiêu tán cả gia sản chỉ mong được nàng mỉm cười một cái.
Quay đầu mỉm cười, muôn vẻ yêu kiều, khiến lục cung phấn sắc đều lu mờ.
Ngay cả Dung phi nương nương khi còn sống, cũng chẳng bằng được một nửa của nàng.
Bọn lão thần trong triều suốt ngày dâng sớ buộc tội công chúa, nhưng Vãn Đào vẫn luôn tin rằng, công chúa xứng đáng có được mọi thứ tốt nhất trên đời.
Ngay cả bị nàng quất roi đánh đập, cũng là ân huệ khó cầu.
Nhìn búi tóc xinh đẹp của Thư Yểu, Vãn Đào nói: “Thêm một đôi trâm vàng nữa đi, không thì nhìn nhạt nhòa quá.”
“Ừm.”
Thư Yểu nghiêng đầu để nàng ta tùy ý chải chuốt, trâm vàng óng ánh cài vào tóc đen, tua rua nhẹ nhàng lay động, va vào nhau phát ra tiếng lanh lảnh.
Vãn Đào rút tay lại, gật đầu hài lòng.
Mộc Lan Vi Trường ở vùng ngoại ô kinh thành, cờ vàng thêu rồng phần phật tung bay trong gió.
Thị vệ xếp thành hàng ngang, kích sắt trong tay lóe sáng hàn quang rợn người.
Sở An đế cưỡi một con tuấn mã lông đỏ, thân khoác áo săn màu đen thêu rồng vàng, cây cung dài hai trượng chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi, uy nghiêm hoàng đế lộ rõ.
Phía sau ông ta, hơn chục vị hoàng tử công chúa mặc trang phục săn bắn, ai nấy cưỡi ngựa cao to, xếp hàng chỉnh tề, chỉ đợi hiệu lệnh vang lên.
“Hoàng huynh hôm nay khí thế lắm, e rằng danh thủ lĩnh chắc chắn thuộc về hoàng huynh rồi.”
Sở Lam Thanh mỉm cười ôn hòa, giọng nói trong trẻo như ngọc thấm sương mai.
Sở Uyên liếc ngang hắn ta một cái, lạnh giọng nói: “Tam đệ quá lời rồi, cung tiễn của đệ thần sầu quỷ khốc, bách phát bách trúng, đại ca nào dám tranh giành.”
Sở Lam Thanh vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên mặt.
“Cung thuật của đệ chẳng đáng nhắc tới trước mặt hoàng huynh, đừng nói là thủ lĩnh, chỉ cần không tay trắng ra về là mãn nguyện rồi.”
“Được rồi.” Sở An đế siết chặt dây cương, thu hết cuộc đối thoại vào tai.
“Các ngươi huynh đệ ai nấy đều khiêm tốn. Hôm nay là thu săn, cứ đem hết bản lĩnh ra, để trẫm xem ai có cung pháp tiến bộ nhất!”
Sở Lam Thanh chắp tay: "Vâng, phụ hoàng.”
Giả vờ giả vịt.
Sở Uyên hừ lạnh trong lòng, quay mặt sang chỗ khác.
Thẩm Kinh Mục xếp cuối hàng, không nhiều người chú ý đến hắn, đến cả việc Sở An đế buộc hắn tham gia cũng là có ý làm n/h/ụ/c.
Ánh mắt hắn vô thức dừng lại ở trướng lều không xa nơi được sắp xếp cho nữ quyến nghỉ ngơi, lúc này lại bị một người chiếm trọn.
Bóng dáng yểu điệu của nữ tử mờ ảo sau trướng màn, không nhìn rõ, chỉ thấy quanh trướng trong ngoài ba tầng bảy lớp đều là thị vệ.
Ngay cả cung nữ hầu hạ cũng có đến mười mấy người, bày sẵn điểm tâm thượng hạng và trà nóng, sợ sơ suất điều gì.
Quá ngu xuẩn rồi.
Thẩm Kinh Mục cong môi cười lạnh, càng đẹp đẽ nổi bật thì càng dễ khiến người ta thèm khát.
Thậm chí là chiếm hữu, hủy diệt.
Thư Yểu nửa tựa trên tháp mềm, há miệng cắn lấy trái nho mà cung nữ đưa đến, hoàn toàn không phát hiện có gì bất thường.
Qua lớp màn sa mỏng, nàng thấy Chiêu Dương mặc trang phục săn gọn gàng, tay trái cầm dây cương, tay phải siết chặt cung tên.
Nàng ta dường như… rất căng thẳng.
Thư Yểu thấy hơi tò mò, khóe mắt lướt thấy An Lạc dẫn vài tiểu thư thế gia đi đến gần, không biết nói gì với Chiêu Dương.
Dù sao cũng chẳng phải lời tốt đẹp gì, sắc mặt Chiêu Dương rõ ràng trở nên khó coi, vành tai đỏ bừng, đến cả vết sẹo dưới tai cũng lộ rõ hơn.
Thân phận của Chiêu Dương không vinh quang, ngoài Thẩm Kinh Mục ra, nàng ta là người bị nguyên chủ bắt nạt thê thảm nhất.
Con mèo bị nguyên chủ dìm c/h/ế/t hồi trước, khiến Chiêu Dương hoàn toàn c/h/ế/t tâm.
Nữ phụ ác độc và nữ chính thiện lương xưa nay chẳng hòa hợp, dù tình cảm ban đầu có tốt đến đâu, cũng sẽ vì tiến triển cốt truyện mà dần trở mặt.
Chỉ là Thư Yểu không ngờ, đối mặt với sự nhục nhã từ công chúa An Lạc và các tiểu thư quyền quý, Chiêu Dương lại chẳng phản kháng, cứ thế lên ngựa rời đi.
Ai…
Lương thiện thì dễ bị bắt nạt, ác độc thì không có kết cục tốt, dường như chẳng có chuyện gì được cả đôi đường.
Hỏi xong, Thư Yểu lại cảm thấy buồn cười, một cung nữ như nàng ta thì biết gì chứ.
Khi Vãn Đào c/h/ế/t, ai cũng mắng nàng ta là ác nô.
Nhưng từng lời nói, từng hành động của nàng, đều là nguyên chủ sai khiến, nào có ý kiến gì của bản thân.
Vãn Đào không hiểu được ý của câu hỏi ấy, chỉ nghĩ rằng công chúa nghe thấy những lời đồn đại, nên tâm tình không tốt.
Nàng ta vừa hé môi, định nói điều gì, thì nghe Thư Yểu nói: “Thôi, hỏi ngươi cũng bằng không.”
Vãn Đào cụp mắt xuống, ánh nhìn ảm đạm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


