Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kẻ mạnh mới có thể tồn tại, lý thuyết này ở đâu cũng phù hợp.
Bây giờ cô bị Tiểu Nghiêm kéo đến một góc, nơi đây toàn là người già yếu phụ nữ trẻ em, mọi người đều cầm trên tay những miếng bánh mì nhỏ cẩn thận gặm nhấm, một chai nước được chuyền tay nhau uống một ngụm.
“Chị Tiểu Mặc, cho chị”
Tiểu Nghiêm đưa cho cô chai nước khoáng cuối cùng cũng đến lượt mình, liếʍ đôi môi khô nứt cười cười nhường chỗ cho cô nhắc cô mau uống, còn mấy đứa trẻ lớn hơn xung quanh chưa được uống nước thì mắt ba ba nhìn chằm chằm vào chai nước trong tay cậu.
Quách Tố Mặc cười gượng, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu bù xù của thiếu niên, giọng dịu dàng: “Tiểu Nghiêm uống đi, chị ở trên lầu đã uống rồi, mau uống đi”
Đây là thành phố N, thân xác này là một sinh viên ở đây, khi ngày tận thế bắt đầu đã trốn trong ký túc xá nửa tháng, cuối cùng thức ăn cạn kiệt theo bạn học xông ra ngoài, tình cờ gặp được bạn học cùng trường cũng đang chạy trốn, sau đó theo mọi người chạy một mạch đến trung tâm thương mại.
Trung tâm thương mại không chỉ bán thức ăn mà còn có quần áo, túi xách và các đồ dùng sinh hoạt khác, cho nên hầu hết học sinh và cư dân gần đó đều chọn đến đây chờ đợi quân đội đến cứu.
Nhưng người đông thì thị phi cũng nhiều, thức ăn đều bị một nhóm người trẻ tuổi khỏe mạnh chiếm giữ, học sinh cũng cướp được một ít, nhưng còn lâu mới đủ ăn, huống hồ còn có nữ sinh phải tiếp tế cho người già yếu phụ nữ trẻ em bị bỏ rơi.
Cho nên mới có chuyện nguyên chủ bị yêu cầu theo một nhóm người ra ngoài tìm đồ ăn, theo lời Tiểu Nghiêm kể thì sau khi nguyên chủ trở về thì không bình thường, sắc mặt tái nhợt, còn thỉnh thoảng run rẩy, Tiểu Nghiêm nói cô bị dọa sợ.
Quách Tố Mặc không nghĩ như vậy, là người hiện đại đã đọc nhiều tiểu thuyết về ngày tận thế, thân xác này chắc chắn đã gặp phải chuyện gì đó ở bên ngoài, cho nên khi trở về mới có biểu hiện khác thường.
Nghĩ đến lúc vừa tỉnh dậy toàn thân đau nhức và lạnh buốt, Quách Tố Mặc nắm chặt tay suy đoán, có lẽ…
Nguyên chủ đã bị thây ma cắn, cô còn nhớ lúc tắm quần áo trên vai bị rách, vị trí tương ứng còn có một vết răng, chảy máu, lúc đó cô không để ý, nhưng bây giờ lại không thể không đoán được chuyện gì đã xảy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






