Bước vào cầu thang, tim Quách Tố Mặc như muốn rớt ra ngoài, trên bức tường trắng, trên những viên gạch xanh, chỗ nào cũng bôi đầy máu người, còn có cả thứ màu trắng sữa giống như não, nhìn thế nào cũng giống như cảnh trong phim sinh hóa khủng bố.
Đây là muốn nói với cô rằng đây không phải là một thế giới bình thường sao?! Đây thực sự không phải là một tin tốt lành.
Càng đi xuống, tiếng người nói chuyện càng rõ ràng, mùi tanh hôi xộc vào mũi cũng càng nồng nặc hơn, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng gầm rú truyền đến từ bên ngoài, trái tim thủy tinh của Quách Tố Mặc đã rơi xuống vực sâu không thể trở lại.
Cô vừa đi đến tầng có tiếng người truyền ra, thì một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đã chạy đến chỗ cô, cô không biết có phải là người quen của thân xác này không, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ bị người tinh ranh nhìn ra manh mối mà gϊếŧ chết cô.
Thiếu niên chạy đến trước mặt cô dừng lại, thở hổn hển nói: “Chị Tiểu Mặc, sao chị đi lâu thế, mọi người đều bắt đầu ăn trưa rồi, chị mà không về nữa là bị họ cướp mất đấy, đi, chúng ta mau ăn hết phần thức ăn chia được, kẻo có người để mắt đến! ”
Cậu bé cũng không quan tâm cô có trả lời hay không, kéo tay áo cô đi về phía một nhóm người ở góc, vừa đi vừa lẩm bẩm, tuy có hơi phiền nhưng Quách Tố Mặc cũng thu được một số thông tin mà cô muốn.
Đầu tiên là cô không cần lo lắng về vấn đề tên tuổi nữa, vì từ hai người phụ nữ gặp trước đó và cả cậu thiếu niên này, cô biết được rằng thân xác này cũng tên là Tố Mặc, còn họ thì sau này chú ý một chút là biết.
Thứ hai, đây thực sự là thời tận thế khốn nạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
