Hai mẹ con vừa nói vừa cười trở về nhà. Vừa bước vào cửa đã thấy Hứa Vân và Lư Quảng Khánh đang ngồi trên ghế sofa trò chuyện. Trên bàn trà còn bày một đĩa bánh trứng mà Hứa Vân thích nhất.
Ngay khoảnh khắc hai người bước vào, Hứa Vân nhanh tay giấu thứ gì đó ra sau lưng.
Mắt Lư Miêu Miêu rất tinh, nhìn ra đó là một đôi giày vải trắng mới tinh. Vừa rồi cô và Giang Thiệu Phân cũng thấy đôi này ở chợ, nghe nói là kiểu mới từ miền Nam đưa tới, giá năm đồng, hai mẹ con không nỡ mua.
Đương nhiên Giang Thiệu Phân cũng nhìn thấy. Bà hừ lạnh, đi thẳng vào phòng trong, hất rèm cửa kêu phần phật.
Hứa Vân cắn môi, vẻ mặt bất an:
“Chú Lư, đôi giày này cháu vẫn không lấy thì hơn. Hình như cô Giang không vui...”
Lư Quảng Khánh quay đầu nhìn bóng lưng Giang Thiệu Phân rồi an ủi:
“Vân Vân không sao đâu, đây là chú mua cho cháu, cô sẽ không nói gì đâu.”
Lời vừa dứt, trong phòng đã vang lên tiếng Giang Thiệu Phân đặt mạnh chiếc cốc tráng men xuống bàn.
Hứa Vân run lên, đưa tay ôm lớp băng gạc trên cánh tay trái. Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt nhưng nhất quyết không rơi xuống.
Vẻ yếu đuối đáng thương ấy trông thật đến mức ngay cả Lư Miêu Miêu cũng hơi mềm lòng.
Quả nhiên Lư Quảng Khánh cảm thấy mất mặt, liền lớn giọng về phía phòng trong:
“Tôi chẳng qua mua cho đứa trẻ đôi giày thôi, có cần phải bày sắc mặt ra như thế không? Hôm nay Miêu Miêu đẩy Vân Vân từ trên sân khấu xuống, tay con bé bị thương bà không thấy à?”
Lư Miêu Miêu trợn mắt:
“Con đẩy cô ấy?”
Cái oan này càng lúc càng lớn rồi đấy.
Hứa Vân cũng rất nhanh nhẹn, vội nói:
“Không, không phải Miêu Miêu đẩy cháu, là cháu tự không cẩn thận ngã xuống...”
Nhưng đi cùng đôi mắt đẫm lệ đáng thương ấy, lời này lập tức chẳng còn mấy sức thuyết phục.
Lư Miêu Miêu nghẹn một bụng tức.
Đúng lúc này, Giang Thiệu Phân vén rèm đi ra, cười lạnh:
“Bị thương à? Bị nặng lắm sao? Băng bó xong còn có thời gian đi mua giày mới cơ mà?”
Bà lại nhìn Lư Quảng Khánh:
“Mua giày mới cho con bé? Thế Miêu Miêu không phải con ông chắc?”
Lúc này Lư Quảng Khánh mới nhớ tới Lư Miêu Miêu, thoáng thấy áy náy. Nhưng vừa nghĩ mình đến trường thì giáo viên nói Hứa Vân ở phòng y tế, còn Lư Miêu Miêu đã tan học từ lâu, chút áy náy ấy lập tức biến mất.
“Miêu Miêu phạm lỗi, tôi mua cho Vân Vân đôi giày mới để xin lỗi thì sao?” Lý không thẳng nhưng giọng vẫn hùng hồn.
Lư Miêu Miêu: “??? ... Vậy con cảm ơn bố nhé.”
Hứa Vân đúng lúc chen vào:
“Chú, cháu không cần giày nữa. Hai đôi đều để Miêu Miêu đi đi?”
Hai đôi?
Lư Quảng Khánh nhìn lại. Trong tay Lư Miêu Miêu chẳng phải cũng xách một đôi giày mới sao? Khí thế lập tức tăng lên:
“Bà còn nói tôi? Bà chẳng phải cũng mua giày mới cho con à?”
Giang Thiệu Phân tức bừng bừng, lại không tiện nói thẳng một đứa trẻ như Hứa Vân mới tí tuổi đã lắm tâm tư, đành trút giận lên Lư Quảng Khánh:
“Mẹ, đừng nói nữa. Mua rồi thì thôi, con đỡ mẹ vào trong nghỉ.”
Lư Quảng Khánh lại chẳng biết điều, còn bồi thêm một câu:
“À đúng rồi, Thiệu Phân, hôm nay bà được phát lương rồi phải không? Nhà hết gạo, mẹ ra ngoài vay gạo rồi. Ngày mai nhớ mua về.”
Giang Thiệu Phân vịn Lư Miêu Miêu, càng nghĩ càng tủi:
“Lư Quảng Khánh, hôm nay nhà máy phát cho tôi hai mươi đồng rồi thông báo cho tôi nghỉ việc, ông có biết không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
