Vừa nghĩ đến chuyện nữ thần sẽ gặp nạn, Lư Miêu Miêu lập tức căng thẳng.
Trong nguyên tác viết Lư Miêu Miêu hãm hại Hứa Vân. Bây giờ cô đã xuyên vào sách, nhất định sẽ không để Hứa Vân xảy ra chuyện!
Tan học, Lư Miêu Miêu chẳng kịp ăn trưa, dựa vào ký ức trong sách tìm đến hậu trường hội trường lớn của trường. Vừa tới nơi, cô đã nhìn thấy Hứa Vân nổi bật nhất giữa đám đông.
Đúng như tiểu thuyết miêu tả, Hứa Vân mặc một bộ đồ múa đỏ rực, mắt sáng, răng trắng, đúng là một mỹ nhân nổi bật. Cô đang cười tươi trò chuyện với bạn diễn.
Hứa Vân cũng nhìn thấy Lư Miêu Miêu.
Không còn cách nào khác, thân hình nặng một trăm năm mươi cân của Lư Miêu Miêu quá to, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Thấy Lư Miêu Miêu hớn hở vẫy tay với mình, Hứa Vân lập tức thấy bực, ánh mắt thoáng vẻ chán ghét. Có điều cô nhanh chóng cúi đầu, không để ai nhìn thấy.
Nghĩ đến lát nữa còn cần Lư Miêu Miêu “giúp đỡ”, Hứa Vân vẫn chủ động gọi cô lại, mỉm cười nói:
Nếu thật sự có vấn đề thì nhất định phải đổi cái mới. Lư Miêu Miêu đâu nỡ để nữ thần xảy ra chuyện. Dáng người thon thả duyên dáng thế này, sau này mà không thể nhảy múa nữa thì đáng tiếc biết bao.
Nghĩ vậy, Lư Miêu Miêu vô cùng trịnh trọng nhận lấy dải lụa đỏ dùng làm đạo cụ múa:
“Tớ bảo đảm sẽ trông cẩn thận!”
Hứa Vân hơi bất ngờ. Không ngờ Lư Miêu Miêu lại đồng ý sảng khoái như vậy.
Cô giấu vẻ bất ngờ, mỉm cười nói:
“Vậy cảm ơn Miêu Miêu nhé. Mấy đạo cụ này nhất định phải trông cho kỹ. Nếu dải lụa có một vết rách nhỏ, lát nữa lúc làm động tác nghiêng người xuống sân khấu tặng hoa, động tác mạnh quá sẽ xé toạc ra, ngã xuống thì phiền lắm.”
Lư Miêu Miêu đang chìm trong niềm phấn khích vì gặp nữ thần, hoàn toàn không nhận ra hàm ý trong lời Hứa Vân, chỉ ra sức gật đầu:
“Vân Vân yên tâm, tớ nhất định sẽ giữ kỹ!”
Cô càng bảo đảm, Hứa Vân càng chắc chắn rằng cô nhất định sẽ gây chuyện. Dù sao Lư Miêu Miêu béo như thế, từ trước đến nay vẫn luôn ghen tị với Hứa Vân sống chung một mái nhà mà lại có thể lên sân khấu biểu diễn múa.
Hứa Vân hài lòng đi theo các bạn cùng đội múa.
Lư Miêu Miêu ôm một đống lụa đỏ, tìm một góc ngồi xuống rồi bắt đầu kiểm tra kỹ càng.
Cô nghiêm túc kiểm tra từ đầu đến cuối hai lượt, xác nhận lụa đỏ không có vấn đề gì, sau đó ôm chúng ngoan ngoãn ngồi chờ Hứa Vân quay lại.
Đúng lúc ấy, sau lưng chợt vang lên một giọng nói:
“Này, cô định ngồi đến bao giờ?”
Lư Miêu Miêu giật mình, ngẩng đầu nhìn ra sau. Trên thanh dầm thấp có một thiếu niên cao gầy đang đứng, một tay xách túi vải bạt màu xanh quân đội, từ trên cao cau mày nhìn cô.
Diệp Tử Quyền hơi mất kiên nhẫn. Hôm nay hắn tạm thời được sư phụ gọi tới kiểm tra sửa chữa đường điện của Trung học số 1 Thân Thành. Kiểm tra xong, hắn vừa định xuống thì thấy cô béo này ngồi phịch ngay lên chiếc ghế hắn dùng để trèo, rồi bắt đầu kiểm tra lụa đỏ.
Để chờ cô béo đi, Diệp Tử Quyền nhìn cô lật qua lật lại dải lụa hai lần. Nhưng kiểm tra xong vẫn chẳng chịu đi, hắn không chờ nổi nữa.
“A, xin lỗi!” Lư Miêu Miêu vội tránh sang bên. Có lẽ vì người quá nặng nên cô làm đổ ghế, cuống quýt cúi xuống đỡ, vừa khom lưng lại va vào đồ phía sau.
Diệp Tử Quyền nhìn cô loay hoay đến thở hồng hộc, vừa tức vừa buồn cười:
“Béo, tránh ra!”
Lư Miêu Miêu ngẩng đầu lên, Diệp Tử Quyền đã từ độ cao hai mét nhảy xuống, động tác nhẹ nhàng, vừa khéo đáp ngay trước mặt cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
