Đọc đến đoạn nữ chính hiền lành, thông minh trong tiểu thuyết lại bị nữ phụ độc ác bắt nạt, Lư Miêu Miêu tức đến suýt hộc máu, không nhịn được vỗ bàn mắng lớn:
“Tác giả, rốt cuộc cô có biết viết truyện không vậy! Nữ phụ độc ác đến mức này mà còn không cho cô ta chết đi!”
Vừa mở mục bình luận, cô vừa hùng hổ viết liền mấy trăm chữ, mắng tác giả vô lương tâm, đúng là một bà mẹ kế.
Cuốn tiểu thuyết này lấy bối cảnh những năm tám mươi. Nữ chính Hứa Vân là trẻ mồ côi. Nhà nữ phụ lấy danh nghĩa chăm sóc gia quyến liệt sĩ mà nhận nuôi Hứa Vân, nhưng trên thực tế lại coi cô như người giúp việc, nuốt cả khoản trợ cấp dành cho gia quyến liệt sĩ, ngày ngày còn ngược đãi, khiến cô ăn không đủ no, mặc không đủ ấm mà vẫn phải làm việc.
Nữ phụ vừa ngu vừa xấu tính, ghen tị vì Hứa Vân thông minh, hiền lành, lại nấu ăn ngon; còn tranh nam chính với cô, hết quyến rũ lại châm ngòi ly gián. Cuối cùng bị nam chính nhìn thấu, tự chuốc quả đắng, bị bọn lưu manh làm hỏng thanh danh. Chưa học hết cấp ba đã bị ép gả cho một tên lưu manh, rồi vào nhà máy làm lao động nặng nhọc.
Sau khi Hứa Vân tốt nghiệp đại học trở về quê phát triển sự nghiệp ẩm thực, tình cờ phát hiện nữ phụ ăn cắp đồ trong nhà máy nên đuổi việc cô ta, càng khiến lòng thù hận của nữ phụ bùng lên.
Dù nữ chính Hứa Vân còn giúp nữ phụ tìm một công việc khác, nữ phụ vẫn luôn ôm hận. Cô ta mượn danh nghĩa bà nội mang đồ tới cho Hứa Vân, nhưng ngấm ngầm giở trò, cho thứ gì đó vào khiến Hứa Vân sảy thai.
Lư Miêu Miêu thật sự căm ghét nữ phụ cùng họ Lư với mình này. Nhất là khi đọc đến chương mới nhất, đứa bé trong bụng Hứa Vân trải qua bao nhiêu trắc trở cuối cùng vẫn không giữ được, cô lập tức khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem. Viết xong bình luận chê bai, đến cơm tối cũng không ăn, cứ thế khóc đến ngủ thiếp đi.
Lư Miêu Miêu không biết rằng đúng lúc mình ngủ, tác giả tiểu thuyết nhìn thấy tình tiết máu chó mình dày công sắp đặt bị chê bai, bản thân còn bị công kích, lập tức tức tối nói:
“Giỏi thì cô làm đi!”
Bút lớn vung lên, tác giả đổi luôn tên nữ phụ cao 1m60, nặng 150 cân trong truyện thành Lư Miêu Miêu.
Thế là sau một giấc ngủ, Lư Miêu Miêu phát hiện mình xuyên vào tiểu thuyết, trở thành nữ phụ độc ác!
Thời gian cũng quay về năm 1986, lúc Hứa Vân và Lư Miêu Miêu mười bảy tuổi, vừa lên lớp 11.
Trên bục giảng, giáo viên đang quay lưng về phía học sinh, viết chữ lên chiếc bảng được quét sơn dầu đen. Sau lưng chiếc áo văn hóa đã hơi cũ in mấy chữ lớn - Vì nhân dân phục vụ!
Bản thân Lư Miêu Miêu cũng đang mặc áo sơ mi trắng, váy vải bông và dép nhựa đặc trưng của thời kỳ này, trông cũng khá có nét hoài cổ... nếu eo và chân cô không to đến thế.
Đây đều là cảnh tượng trong cuốn tiểu thuyết kia!
Lư Miêu Miêu ngẩn ra một thoáng rồi nhanh chóng phấn khích. Tác giả đen lòng bắt nạt nữ chính hiền lành đơn thuần như vậy, bây giờ cô đã xuyên vào sách, Lư Miêu Miêu sẽ không còn là nữ phụ độc ác nữa!
Cô tuyên bố, từ giây phút này, Lư Miêu Miêu chính là fan trung thành của nữ chính Hứa Vân!
Cô vội vàng ngồi thẳng người, giả vờ chăm chú nghe giảng. Hết một tiết học, thầy giảng gì cô chẳng nhớ, chỉ nhớ trước khi tan học thầy nói chiều nay trường tổ chức hội diễn văn nghệ Quốc khánh. Xem xong biểu diễn sẽ được nghỉ liền ba ngày.
Đúng vậy, Quốc khánh thời này không có chuyện điều chỉnh ngày nghỉ để nghỉ liền dài ngày. Ba ngày chính là ba ngày.
Lư Miêu Miêu nhớ ra rồi. Trong tiểu thuyết, vì ghen tị Hứa Vân được lên sân khấu biểu diễn, Lư Miêu Miêu đã phá hỏng đạo cụ của Hứa Vân, khiến cô ngã từ trên sân khấu xuống, chảy rất nhiều máu. Vì vết sẹo trên cánh tay, từ đó Hứa Vân không thể tiếp tục nhảy múa nữa.
Chính là hôm nay!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
