Gương mặt tròn của Lư Miêu Miêu tức đến phồng như bánh bao.
Lư Quảng Khánh vừa nói vừa cẩn thận đỡ Hứa Vân đi vào, cứ như đang dìu Từ Hi Thái hậu. Đến cậu nhóc Giang Nguyên cũng thấy không vui, chạy tới đứng bên cạnh Giang Thiệu Phân như thể muốn chống lưng cho bà.
Bà ngoại Giang cũng không vui. Nhưng vì muốn tốt cho con gái và con rể, bà không nói gì, chỉ quay đầu gọi Giang Thiệu Mai: “Lấy thêm hai bộ bát đũa ra đây.”
Giang Thiệu Mai đứng dậy đi lấy.
Lư Quảng Khánh cũng đỡ Hứa Vân tới bên bàn. Hứa Vân nước mắt lưng tròng nhìn Giang Thiệu Phân và Lư Miêu Miêu:
“Cô, Miêu Miêu, cháu xin lỗi. Đều là lỗi của cháu, cháu không nên tranh với Miêu Miêu. Nhưng xin cô đừng bắt cháu nghỉ học. Cháu muốn học, muốn thi đại học!”
Giang Thiệu Phân quay mặt sang bên, không nói.
Hứa Vân thấy vậy lại giằng khỏi tay Lư Quảng Khánh, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất:
“Cô, cháu xin cô, cho cháu đi học đi. Nguyện vọng duy nhất của mẹ cháu trước khi mất là muốn cháu thi đại học. Cô, cháu muốn thi đại học. Nếu cháu đỗ, cháu nhất định sẽ hiếu thuận với cô và chú!”
Không thể không nói, chiêu này của Hứa Vân khá thành công.
Giang Thiệu Phân quay sang nhìn Lư Quảng Khánh, nhưng ông lại né tránh, chuyển mắt sang hướng khác.
Lư Miêu Miêu thấy sắc mặt mẹ không đổi, nơi khóe mắt lại lóe lên ánh nước.
Mẹ khóc rồi phải không?
Chút thiên vị cuối cùng dành cho “nữ thần” trong lòng Lư Miêu Miêu cũng biến mất.
Cô đứng lên nói: “Con cũng muốn đi học, thi đại học!”
Dựa vào đâu chỉ cho phép Hứa Vân cô học, thi đại học, còn tôi thì không được?
Lời vừa nói ra, Giang Thiệu Bình là người đầu tiên phụ họa: “Tốt! Miêu Miêu có chí! Cậu út dù phải đập nồi bán sắt, đi nhặt đồng nát cũng sẽ nuôi cháu ăn học!”
Nhưng những người khác đều nhìn cô như gặp ma.
Lư Quảng Khánh nói cũng hơi lắp: “Miêu... Miêu Miêu, thành tích của con...”
Cậu nhóc Giang Nguyên cũng không nhịn được kéo áo Lư Miêu Miêu: “Chị, chị thật sự muốn thi đại học à? Trước đây chị còn nói không muốn học, muốn làm ca sĩ mà...”
Mặt Lư Miêu Miêu đỏ lên.
Còn có chuyện này nữa à?
Nhưng lời đã nói ra, cô vẫn kiên định: “Con muốn học, muốn thi đại học. Thế này đi, còn ba tháng nữa là thi cuối kỳ. Nếu con có thể vào top mười của lớp, bố phải cho con học tiếp.”
Lư Quảng Khánh hơi do dự.
Hứa Vân sốt ruột, vội nói: “Chú, học phí học kỳ này của cháu vẫn chưa đóng...”
Không thể kéo dài đến cuối kỳ được!
Hứa Vân hung hăng nhìn Lư Miêu Miêu.
Lư Miêu Miêu vào top mười của lớp? Nằm mơ đi! Hoàn toàn không thể!
Cô ta chỉ muốn kéo dài thời gian. Nếu Lư Miêu Miêu học đến cuối kỳ thì đương nhiên phải đóng học phí. Vậy còn cô thì sao?
Lư Miêu Miêu bị ánh mắt độc ác ấy làm giật mình.
Đây thật sự là nữ thần dịu dàng hiền lành, chăm chỉ cầu tiến trong tiểu thuyết sao?
Không biết là tác giả nguyên tác quá máu chó hay mắt nhìn người của cô trước khi xuyên tới quá tệ. Dù sao bây giờ Lư Miêu Miêu đã nhìn rõ bộ mặt thật của Hứa Vân, sẽ không mềm lòng nữa.
Lư Miêu Miêu nhớ trong nguyên tác có nói bố Hứa Vân hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ngoài một khoản tiền tuất được phát lúc ông qua đời, trước khi Hứa Vân đủ mười tám tuổi, mỗi tháng còn nhận được một khoản tiền nuôi dưỡng. Tiền ấy tích lại hẳn đủ đóng học phí chứ?
Nghĩ tới đây, Lư Miêu Miêu hỏi thẳng: “Hứa Vân, chẳng phải mỗi tháng cậu đều nhận được một khoản tiền nuôi dưỡng sao? Thế này đi, cậu lấy tiền đó ra đóng học phí trước, coi như tớ vay cậu. Đến cuối kỳ tớ nhất định trả lại.”
Cô có lòng tin. Sau khi quầy cơm nhỏ của Giang Thiệu Phân mở được chắc chắn có thể kiếm tiền. Thật sự không được thì bản thân cô cũng có thể trực tiếp ra tay phụ mà!
“Tiền nuôi dưỡng? Tiền nuôi dưỡng gì?” Giang Thiệu Phân là người đầu tiên phản ứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
