Cậu nhóc Giang Nguyên tròn mắt: “Hôm nay là ngày gì vậy?”
Ngay cả chị họ tới chơi cũng đâu cần làm nhiều món thế này.
Nhà cậu chưa đến mức thiếu ăn, nhưng cũng chẳng dư dả gì. Bố cậu sức khỏe không tốt, bệnh đến mức không xuống giường nổi. Chú hai vừa tốt nghiệp; hồi học đại học, học phí còn phải vay mượn, bản thân cũng phải làm thêm kiếm tiền. Chú út từ trước đến nay chẳng có công việc đứng đắn.
Cô cả tuy đã lấy chồng và đi làm, vậy mà sáng nay cậu mới nghe mẹ nói cô cũng mất việc. Trong nhà còn cô út chưa lấy chồng nữa.
Điều kiện như thế mà lại làm cả một bàn món ngon thế này sao?
Nghĩ tới đó, Giang Nguyên lo đến ủ rũ cả mặt.
Cô út bưng riêng một phần cơm vào cho bố cậu, Giang Thiệu Thành, đang bệnh không ra khỏi phòng được.
Giang Thiệu Phân ngồi xuống, nhìn Giang Nguyên cười:
“Cô định mở quầy cơm làm ăn. Hôm nay chỉ nấu thử món thôi, không tính là tiêu pha. Giang Nguyên, cháu nếm giúp cô xem.”
Lúc này Giang Nguyên mới thả lỏng, vui vẻ hẳn: “Ra là vậy! Cô, để cháu nếm giúp cô!”
Lư Miêu Miêu ngồi bên cạnh Giang Nguyên, trực tiếp gắp cho cậu một miếng sườn, hai con cá nhỏ.
Đứa trẻ này chỉ vì một bàn thức ăn phong phú đã lo lắng như vậy, rõ ràng rất hiểu chuyện. Chắc ngày thường cũng chẳng sống dư dả gì nên mới “hiểu chuyện” đến mức ấy.
Mọi người vừa định ăn thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa sân.
Giang Nguyên lập tức trượt khỏi ghế: “Để cháu xem.”
Cậu chạy vèo tới cổng, nhìn qua khe cửa một cái rồi lại chạy vèo về: “Dượng tới.”
Ngừng một chút, cậu lại nói: “Đằng sau còn có... chị họ của chị họ.”
Lư Miêu Miêu là chị họ, một người chị còn xa hơn chị họ một chút chắc phải gọi là chị họ của chị họ nhỉ.
Lư Quảng Khánh và Hứa Vân tới rồi.
Sắc mặt Giang Thiệu Phân vừa mới khá lên lập tức trầm xuống. Lư Miêu Miêu cũng vô cùng bực bội.
Không tới sớm, không tới muộn, lại chọn đúng giờ cơm mà tới.
Giang Nguyên lại chạy vèo ra cổng, mở cửa gọi: “Dượng!”
Ngoài cửa, Lư Quảng Khánh đang dắt xe đạp, Hứa Vân rụt rè đứng sau xe.
Lư Quảng Khánh đỡ Hứa Vân đi vào, miệng nói lời xin lỗi, nhưng càng nghe càng khiến người ta khó chịu.
“Thiệu Phân, Miêu Miêu, hôm qua là tôi không đúng. Chuyện Miêu Miêu đi học, tôi nên bàn bạc tử tế với hai mẹ con, không nên tự quyết định. Hôm qua vốn định đuổi theo, nhưng chân Vân Vân chẳng phải bị ngã đau sao? Nó cũng muốn theo ra ngoài, tôi sợ trời tối quá nó lại ngã nên mới không tới. Sáng sớm hôm nay Vân Vân đã giục tôi sang rồi.”
Lư Miêu Miêu dù vô tư đến đâu nghe xong cũng thấy nghẹn lại.
Có ý gì vậy?
Rõ ràng chuyện giữa cô và Hứa Vân rốt cuộc ai không được học cấp ba còn chưa chắc chắn, sao qua miệng ông đã biến thành “chuyện Miêu Miêu đi học” rồi?
Tại sao khi gia đình gặp khó khăn kinh tế, suy nghĩ đầu tiên của Giang Thiệu Phân là tìm thêm cách kiếm tiền, còn Lư Quảng Khánh lại trực tiếp chọn hy sinh con gái ruột?
Sợ trời tối Hứa Vân bị ngã, vậy chẳng lẽ không sợ hai mẹ con Lư Miêu Miêu đi hơn hai ba chục dặm đường trong đêm sẽ ngã sao?
Còn nữa, thật sự sáng sớm đã vội đến đây à? Vậy tại sao tận giữa trưa mới tới? Đừng nói chân Hứa Vân bị thương. Cô ta ngồi trên yên sau xe đạp có lót đệm mềm, cũng đâu cần dùng chân.
Nhắc đến chân, nhìn xuống dưới, Hứa Vân còn đang đi đôi giày mới hôm qua!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
