Mọi người đều im lặng. Cứ như vậy, động cơ giết người của hung thủ lại trở nên vô cùng kỳ quái. Hung thủ là một người thích mèo, nhưng lại nhét mèo vào bụng các nạn nhân. Mục đích của hành động này lại càng trở nên khó lý giải.
Ngay cả khi hung thủ muốn nạn nhân sinh ra một con mèo sống giống như Mộc Miên đã nói trước đó, thì hắn ta làm như vậy có ý nghĩa gì chứ? Mèo đã là loài vật sống, tại sao lại phải được sinh ra thêm một lần nữa?
Mộc Miên không quan tâm đến phản ứng của mọi người, sau khi báo cáo xong cô lập tức quay trở về vị trí ngồi của mình.
Cô không có hứng thú với việc phân tích động cơ gây án của hung thủ, thậm chí cũng không quan tâm hung thủ có bị bắt hay không. Điều mà cô chỉ quan tâm chính là vạch trần những bí mật trên thi thể người chết.
Phương Duệ nhanh chóng tìm ra hướng đi: “Mặc dù các mối quan hệ xã hội của hai nạn nhân không có sự giao thoa, nhưng họ đều là những người phụ nữ mang thai, quỹ đạo di chuyển của họ rất có khả năng sẽ trùng lặp ở một số nơi. Chúng ta cần tập trung điều tra xem liệu họ có từng đi qua cùng một bệnh viện phụ sản, cửa hàng mẹ và bé, hay các nơi tương tự hay không.”
“Tiểu Vương, tiểu Lý, các cậu điều tra xem loại hạt khô cho mèo và pate mèo đó là của thương hiệu nào, xem có thể tìm ra manh mối đột phá hay không. Hung thủ có thể là bác sĩ, cho nên các cậu rà soát các bệnh viện lớn, xem có bác sĩ nào gần đây có hành vi bất thường hay không.”
Việc điều tra của cảnh sát diễn ra sôi nổi. Trên mạng, các cuộc thảo luận về vụ án cũng rất kịch liệt, trong đó có ý kiến của giáo sư Bạch, là một chuyên gia tư vấn tâm lý nổi tiếng trên mạng, đột nhiên lan truyền khắp Internet.
Ông ta đặt cho hung thủ một biệt danh: ‘Kẻ khiến người mang thai mèo’. Họ không chỉ đặt tên mà còn vội vàng dựng lên những phân tích tâm lý, cho rằng hắn sử dụng phương thức giết người tàn nhẫn này để gây sự chú ý từ mẹ mình, đồng thời trả thù những người đã ngược đãi mẹ mình.
Dựa trên tính cách của các nạn nhân, người này đã phỏng đoán hung thủ có một người mẹ nóng tính, kiểm soát mạnh mẽ. Cho nên, hung thủ có thể có cơ thể gầy yếu, tính cách nhút nhát, hướng nội, từng có lịch sử ngược đãi động vật.
Cuối cùng, vị giáo sư Bạch này còn dùng giọng điệu khinh miệt đánh giá hung thủ là một kẻ bệnh hoạn bị ám ảnh với tử cung mẹ…
“Một kẻ bệnh hoạn bị ám ảnh bởi tử cung của mẹ... Tôi cảm thấy phân tích của vị giáo sư này cũng khá hợp lý.”
Trương Tiểu Cường phát biểu trong khi trình chiếu video của giáo sư Bạch vào cuộc họp buổi sáng.
“Phân tích có hợp lý đến mấy cũng vô dụng, nó không giúp chúng ta bắt được hung thủ!” Một người cảnh sát lớn tuổi bất mãn nói:
“Toàn là bày vẽ chiêu trò, lừa gạt thiên hạ chỉ để thu hút sự chú ý.”
Phương Duệ cảm thấy bực bội. Những lời bình luận của vị giáo sư này không nghi ngờ gì nữa đây chính là một sự khiêu khích đối với hung thủ. Điều này rất có thể sẽ kích thích hắn ta, khiến hắn gây án thêm lần nữa hoặc sẽ có hành vi trả thù giáo sư Bạch.
“Hơn nữa. Tôi còn nghe nói vị giáo sư Bạch này cũng không phải người tốt lành gì, ông ta không chỉ có tiền án về việc làm giả học thuật...” Vừa nhắc đến chuyện ngoài lề, tiểu Trương liền hăng hái hẳn lên:
“Nghe nói ông ta còn có mối quan hệ không rõ ràng với không ít nữ sinh viên, thậm chí ông ta vì ngoại tình mà đang làm thủ tục ly hôn với vợ. Đúng là một người có nhân cách tồi tệ!”
Nhưng lúc này Lâm Sâm lại nhìn về phía Mộc Miên: “Pháp y Mộc, cô nghĩ tại sao hung thủ lại phải thiết kế một ca giải phẫu để những thai phụ đó sinh ra một con mèo?”
Mộc Miên người đang vô thức vẽ nguệch ngoạc, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Sâm với vẻ ngơ ngác khi nghe anh ta nhắc đến tên mình. Sau vài giây, cô khẽ nói.
“Nếu muốn trả lời câu hỏi này, rất dễ thôi.”
Tất cả mọi người trong phòng họp đều đổ dồn ánh mắt về phía Mộc Miên. Hiện tại, hình ảnh Mộc Miên ở cục đã là một chuyên gia phá án.
Chỉ có Phương Duệ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhấp một ngụm nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)