Phương Duệ chỉ vào thông tin của hai nạn nhân trên màn hình, rồi tổng kết: “Hai nạn nhân đều có điểm chung rất rõ ràng: đều là kẻ thứ ba; đều là phụ nữ mang thai khoảng tám tháng và cả hai đều mang thai ngoài giá thú.”
“Đây chắc hẳn là tiêu chuẩn hung thủ chọn lựa nạn nhân. Từ cuộc điều tra hiện tại cho thấy, không có sự trùng lặp trong các mối quan hệ xã hội của hai nạn nhân và họ cũng không quen biết nhau trước đó.”
“Đồng thời, chúng tôi xét nghiệm thấy nồng độ hóc môn kích thích sinh nở trong cơ thể cô ấy quá cao, điều này chứng tỏ lúc còn sống nạn nhân chắc hẳn đã bị tiêm một lượng lớn thuốc kích thích co bóp tử cung.”
“Kết quả xét nghiệm chất lỏng trong chai truyền dịch đã có, đó là dung dịch đường glucose thông thường, có lẽ hung thủ đã dùng nó để duy trì sức lực cho nạn nhân.”
Nghe đến đây, mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn Mộc Miên. Liệu sẽ không thực sự giống như Mộc Miên đã nói, hung thủ muốn để nạn nhân sinh ra một con mèo sống chứ?
Mộc Miên cảm nhận được ánh mắt của mọi người, cô biết đã đến lượt mình phát biểu, vì thế Mộc Miên đứng dậy, nghiêm túc nói: “Hung thủ chắc hẳn là một bác sĩ có kinh nghiệm lâm sàng, hoặc ít nhất đã từng hành nghề y.”
Pháp y Tần lập tức phản bác: “Điều này không có khả năng! Các vết dao trên người nạn nhân xiêu vẹo, không đồng đều thậm chí còn có nhiều vết dao cắt thử. Kỹ thuật khâu vết thương cũng vô cùng thô sơ, điều này không giống với một người có nền tảng y học làm ra.”
Mộc Miên cắm chiếc USB của mình vào thiết bị, sau đó trên màn hình xuất hiện hai bức ảnh vết thương ở phần bụng nạn nhân. “Hai vết dao này có hình dạng uốn lượn gần như giống hệt nhau và phần bụng của hai nạn nhân đều có ba vết dao cắt thử.”
“Điều này có thể chứng minh điều gì?” Có người nghi ngờ hỏi.
Pháp y Tần nhanh chóng hiểu ý của Mộc Miên: “Vết dao cắt thử là do hung thủ quá căng thẳng hoặc không thể xác định chính xác vị trí cần mổ mà tạo thành. Hai lần đều giống hệt như vậy, hơn nữa góc nghiêng hay độ lệch của vết dao cũng tương đồng. Điều này chứng minh, hung thủ không phải là không biết giải phẫu, mà hung thủ đã cố ý giả vờ không biết.”
Pháp y Tần lúc này mới nhận ra bản thân đã sơ suất.
Mặc dù hung thủ rất tỉ mỉ giả vờ tạo ra vết dao không chuyên nghiệp, nhưng nếu suy nghĩ kỹ sẽ nhận ra... một người không có nền tảng y học làm sao có thể tìm được chính xác tử cung của nạn nhân. Hơn nữa còn nhét một con mèo còn sống vào bụng nạn nhân mà không hề làm tổn thương các cơ quan khác.
Mộc Miên nhận thấy mình đã thuyết phục được mọi người, nên cô tiếp tục mở ra nhiều bức ảnh về thi thể của con mèo; bao gồm cơ thể mèo, móng vuốt mèo và một bức ảnh chụp dạ dày của mèo đã được cắt ra.
Mộc Miên chỉ vào bức ảnh dạ dày đó rồi nói: “Tôi đã phân tích thức ăn trong dạ dày của con mèo số 2. Trong đó, gồm có hạt thức ăn khô cho mèo và một loại thịt vụn nào đó, tôi phỏng đoán nó rất có thể là pate mèo.”
Mộc Miên lại chỉ vào phần móng vuốt của con mèo: “Móng vuốt của con mèo số 2 đã được cắt tỉa cẩn thận, hơn nữa được cắt rất gọn gàng. Mặc dù con mèo số 2 là một con mèo hoang, nhưng trên người nó không hề có bất kỳ ký sinh trùng nào và tôi đã phát hiện thấy thành phần thuốc tẩy giun trong lông của nó. Cho nên rất có thể là nó vừa mới được tẩy giun gần đây. Tóm lại, con mèo này lúc còn sống đã được chăm rất tốt.”
“Điều này có giúp ích gì cho việc phá án của chúng ta không?” Có người nghi ngờ hỏi.
“Điều này có thể chứng minh được hung thủ rất hiểu về mèo và hắn ta cũng rất yêu thích mèo, thậm chí còn có thể có kinh nghiệm nuôi mèo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

