Một lát sau, Mộc Miên cúi đầu buồn bã nói nhỏ: "Nhưng bây giờ tôi rất nghèo, chỉ có từng này tiền thôi."
So với việc muốn mua thi thể của Phương Duệ, lúc này điều cô muốn giữ kín hơn là bí mật của bản thân mình. Cô không muốn người khác biết mình là người mắc chứng tự kỷ, vì điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ bị sa thải. Mà hiện tại cô rất cần công việc này.
"Tuyệt đối không được!" Phương Duệ giận dữ nói: "Đừng bao giờ nghĩ tới chuyện đó nữa! Từ giờ về sau, cô không được phép nhắc đến việc này trước mặt tôi!"
Phương Duệ là người theo chủ nghĩa duy vật nên rất kiên định, nhưng ai lại thích cái cảm giác bị người khác thèm muốn thi thể của mình khi còn sống chứ.
“Thôi được.” Mộc Miên nhượng bộ. Bị cắt ngang như vậy, cô cũng không biết làm sao để lái câu chuyện quay lại việc nhờ Phương Duệ giữ bí mật cho mình. Có lẽ cô phải tìm một cơ hội khác để "hối lộ" anh một cách riêng tư hơn.
Sau khi đưa Mộc Miên về nhà, Phương Duệ và tiểu Trương trước tiên là tìm đến ông Trần, bảo vệ của khu chung cư. Tiểu Trương đưa ảnh người chết cho ông Trần, rồi hỏi: “Bác ơi, bác có biết người này không ạ?”
“Biết chứ...” ông Trần liếc nhìn bức ảnh, rồi nói: "Đây chẳng phải là cô Lý ở tòa nhà số 8, căn 3 sao? Làm sao mà tôi không biết được!"
“Gần đây cô ấy có gây thù chuốc oán với ai không ạ?”
"Cô Lý này là một người đàn bà đanh đá khét tiếng trong khu! Tính khí cực kỳ tệ, ai mà chẳng từng có mâu thuẫn với cô ta. Nói thế này cho dễ hiểu, mấy anh nhân viên giao hàng thà bồi thường tiền hoặc bị đuổi việc chứ nhất quyết không chịu giao hàng hay đồ ăn cho nhà cô ta.”
“À, mà cô ta còn là kẻ thứ ba nữa. Vợ của bạn trai cô ta từng dán thông báo tố cáo ngay ở cổng khu chung cư... Khoan đã, sáng nay mấy người không phải khiêng cô ta đi đấy chứ?"
Phương Duệ ngắt lời ông ấy: “Cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi!”
Ông Trần trong chớp mắt giống như thần thám nhập vai, cực kỳ kích động nói: “Đồng chí cảnh sát, vụ này các chú khỏi cần điều tra đâu. Hung thủ giết người chắc chắn là cô bé ở phòng 542, căn 3, tòa 8. Tên cô ấy là Mộc... Mộc gì đó."
“Mộc Miên.” Tiểu Trương giật mình nói: “Sao bác lại nghĩ hung thủ chính là cô ấy ạ?”
“Người trong khu ai cũng biết. Cô bé này tâm lý không được bình thường.”
“Sau đó, ông Lưu bên ban quản lý tòa nhà lên sửa ống nước trong căn hộ của cô ấy, thấy một bức tường đầy xương treo lủng lẳng, đủ loại hình dáng... Cô ấy còn đe dọa sẽ biến cô Lý thành tiêu bản rồi treo lên tường làm tranh trang trí!"
Phương Duệ thực sự bó tay, việc này đúng là Mộc Miên có thể làm, dù sao lần đầu cô gặp anh thì đã hỏi anh có thể hiến xác hay không. Cảm giác áy náy, hối hận vừa nhen nhóm trong anh nháy mắt tan biến hết.
Phương Duệ lại lấy bức ảnh con mèo ra cho ông Trần xem. “Bác ơi, bác có biết con mèo này không ạ?”
“Cái này làm sao mà tôi nhận ra được.” Ông Trần liếc mắt qua bức ảnh một cái, lập tức nói chưa thấy bao giờ.
Nhưng sau đó ông ấy lại nhìn kỹ thêm vài lần, lẩm bẩm: “Con mèo gầy như vậy chắc là mèo hoang rồi, gần đây ở khu chúng tôi có rất nhiều mèo hoang, chúng đều trông na ná nhau. Tuy nhiên con này lại gầy quá mức, theo lý mà nói ở trong khu này có nhiều người yêu mèo ngày nào cũng cho chúng ăn hạt, ăn thức ăn của mèo, nên không đến nỗi gầy như thế này!”
Phương Duệ lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt trong lời ông ấy: “Mấy con mèo hoang đó thường tập trung ở đâu?”
“Ở ngay công viên nhỏ bên cạnh khu chung cư ấy.”
Ông Trần chỉ tay về phía một quảng trường ở gần đó: “Có khá nhiều mèo và chó hoang nấp trong các bụi cây ở đó. Chúng tôi đuổi như thế nào cũng không đi, mà cũng không thể giết không được, nên đành để mặc chúng ở đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
