“Tại sao vậy?” Tiểu Trương có chút buồn bực, được đi nhờ xe miễn phí cũng không cần sao?
Mộc Miên liếc nhìn chiếc xe của cậu ấy... một chiếc xe màu đen, có vẻ khá cũ và không được bảo dưỡng tốt, cũng không rõ nhãn hiệu, với chỉ số an toàn khá thấp. Cô nhìn xuống bánh xe, nó đã mòn nghiêm trọng và cả cản trước xe cũng bị móp.
Ngồi trong chiếc xe như vậy hoàn toàn không có đảm bảo an toàn.
Tuy nhiên, theo quy tắc xã giao trong sách hướng dẫn, thì không nên trực tiếp chỉ ra khuyết điểm của người khác, vì vậy cô khéo léo hỏi: “Anh đã thi đậu bằng lái xe chưa?”
“Đương nhiên là có rồi. Không có bằng lái thì làm sao tôi có thể lái xe chứ!”
Ám chỉ của Mộc Miên không có tác dụng. Cô bắt đầu suy nghĩ cách để từ chối lời mời của tiểu Trương một cách khéo léo hơn. Cậu ấy cũng nhận ra điều này và quay sang nhìn Phương Duệ ở ghế sau với vẻ khó tin: "Sếp, cô ấy... cô ấy có ý gì vậy? Cô ấy đang nghi ngờ khả năng lái xe của tôi sao?”
Phương Duệ bước xuống xe đi đến vị trí ghế lái, anh bảo tiểu Trương ngồi vào ghế sau: “Để tôi lái cho.”
Mộc Miên thấy Phương Duệ ngồi vào ghế lại, thì cô rất nhanh nhẹn ngồi vào ghế phụ và thắt dây an toàn.
Tiểu Trương nhìn Mộc Miên lên xe mà không thể tin được. Pháp y Mộc này cũng quá là tiêu chuẩn kép rồi, sếp của cậu ấy thực sự mới là người lái xe không an toàn. Tình trạng chiếc xe có bộ dạng thảm hại này, chẳng phải Phương Duệ là người gây ra sao?
Nhưng cậu ấy không dám nói ra, chỉ im lặng nhận trách nhiệm về mình.
Hiện tại là giờ cao điểm buổi chiều, các con đường chính kẹt xe nghiêm trọng, Tiểu Trương cảm thấy nhàm chán, bắt đầu thử bắt chuyện.
“Pháp y Mộc, cô cảm cảm thấy bài kiểm tra tâm lý hôm nay như thế nào? Đó là do sếp và mọi người đặc biệt…”
“Tiểu Trương, cậu nói quá nhiều rồi đấy.” Phương Duệ lạnh giọng cắt ngang lời cậu ấy.
Tiểu Trương nhanh chóng làm động tác kéo khóa kéo miệng lại.
Có lẽ là ánh mắt của Mộc Miên quá nóng rực, Phương Duệ nghiêng đầu nhìn về phía cô: “Đây là truyền thống ở Cục cảnh sát chúng ta. Tất cả nhân viên mới đều phải làm bài kiểm tra tâm lý. Không nhằm vào ai cụ thể đâu.”
"Vậy tôi có thể hỏi liệu mình có vượt qua bài kiểm tra tâm lý đó không?" Mộc Miên hỏi.
"Thế cô cảm thấy sao?" Phương Duệ hỏi ngược lại.
"Tôi nghĩ là mình đã vượt qua." Mộc Miên tự tin trả lời. Từ năm 12 tuổi, cô đã đọc hết toàn bộ sách tâm lý học trên kệ sách của chị gái mình và kể từ đó, cô có thể vượt qua bất kỳ bài kiểm tra tâm lý nào.
"Cô rất tự tin đấy." Phương Diệu nhận xét.
Dù khả năng phân biệt biểu cảm của người khác không phải thế mạnh, nhưng Mộc Miên vẫn có cảm giác rằng nụ cười của Phương Duệ ngầm đang ám chỉ anh ấy đã biết cô là một bệnh nhân tự kỷ. Nếu không, việc cô phải làm bài kiểm tra tâm lý này sẽ không cần thiết.
Mộc Miên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô từ trong túi rút ra một chiếc thẻ ngân hàng đã chuẩn bị từ trước và đưa nó cho Phương Duệ. Anh nhìn cô đầy ngạc nhiên. Mọi hành động của vị bác sĩ pháp y Mộc Miên này đều nằm ngoài dự đoán của mọi người.
"Đây là toàn bộ số tiền tôi có. Tất cả đều cho anh.” Cô nói.
"Tại sao cô lại đưa cái này tôi cái này?" Phương Duệ vô cùng thắc mắc.
“Anh chắc hẳn là biết lý do mà.” Mộc Miên đáp, lo lắng trên xe còn có tiểu Trương, nên Mộc Miên không muốn biểu hiện hành vi “hối lộ” của mình quá rõ ràng.
Phương Duệ nhíu mày, biểu cảm trở nên cứng đờ: “Cô không phải là định dùng tiền để mua thi thể của tôi đấy chứ?”
Phương Duệ rất muốn lập tức đuổi Mộc Miên xuống xe ngay, nhưng xét thấy Mộc Miên là một bệnh nhân tự kỷ, nên anh chỉ có thể kìm nén cơn giận.
Mộc Miên trợn tròn mắt, giọng nói có chút hưng phấn: “Ồ, thì ra dùng tiền là có thể mua được sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)