Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ ngỗ tác vẽ xương (画骨女仵作) Chương 8: Một Vở Kịch Nhạt Nhẽo

Cài Đặt

Chương 8: Một Vở Kịch Nhạt Nhẽo

Kỷ Vân Thư giữ vẻ mặt ôn hòa, nhưng ánh mắt đã lạnh đi đôi phần.

“Loan Nhi không hiểu chuyện, tỷ tỷ cần gì phải chấp nhặt với một nha đầu.”

Nói rồi, nàng quay sang khẽ quở.

“Còn không mau nhận lỗi.”

Loan Nhi cúi đầu, do dự một chút, rồi miễn cưỡng thốt lên:

“Nô tỳ biết sai.”

Kỷ Mộ Thanh nheo mắt, hừ lạnh một tiếng nhìn Kỷ Vân Thư.

“Một nha đầu cũng đáng để ngươi che chở đến thế sao?”

“Nha đầu cũng là người.”

Giọng Kỷ Vân Thư vẫn điềm đạm.

“Hơn nữa Loan Nhi theo muội đã nhiều năm. Mong tỷ tỷ nể mặt muội, bỏ qua cho nó.”

“Ta không nể.”

Kỷ Mộ Thanh dựng mày. Nàng ta có lý do gì phải cho Kỷ Vân Thư mặt mũi. Vừa quay đầu, đôi mắt phượng đầy vẻ quyến rũ quét qua, giọng trầm xuống đầy uy hiếp:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì. Không kéo người vào phòng củi đi, hay phải để ta tự tay làm?”

Thủy Nhi và Lạc Nhi không dám chậm trễ, lập tức tiến lên giữ Loan Nhi.

“Tỷ tỷ, nói cho cùng Loan Nhi vẫn là người của muội. Đánh mắng thế nào cũng nên để muội quản.”

Kỷ Vân Thư lên tiếng.

“Đó là nha đầu của Kỷ phủ.”

Kỷ Mộ Thanh đáp lạnh lùng.

“Không hiểu chuyện thì phải chịu phạt. Đây là quy củ, không thể phá.”

Nàng ta phất tay.

“Dẫn đi.”

Ngay khoảnh khắc ấy, những ngón tay thon dài của Kỷ Vân Thư đặt lên cánh tay Thủy Nhi. Ngón cái hơi ấn nhẹ.

Thủy Nhi chỉ cảm thấy bàn chân bỗng tê rần, toàn thân mất lực. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể đã mất thăng bằng, lao thẳng về phía Kỷ Mộ Thanh.

Kỷ Mộ Thanh hoàn toàn không kịp đề phòng. Hai người cùng ngã nhào xuống đất.

Một tiếng động nặng nề vang lên.

“Ái da, đau chết mất.”

Kỷ Mộ Thanh bị đè phía dưới, gào lên giận dữ.

“Con nha đầu chết tiệt này, ngươi chán sống rồi sao.”

Thủy Nhi sợ đến tái mặt. Lạc Nhi cũng cuống cuồng, vội vàng đỡ Kỷ Mộ Thanh dậy.

Bộ y phục vốn lộng lẫy giờ dính đầy bùn đất. Trang sức lệch lạc, rơi rớt tán loạn, trông vô cùng thảm hại.

Một cái tát giáng xuống.

Kỷ Mộ Thanh quay tay tát mạnh vào mặt Thủy Nhi, ánh mắt đầy oán độc.

“Đồ vô dụng. Ngay cả ta cũng dám va vào.”

“Nô tỳ biết sai.”

Thủy Nhi quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu.

“Xin đại tiểu thư tha mạng.”

Kỷ Mộ Thanh vốn xem dung mạo như mạng sống. Nay cả người nhếch nhác thế này, làm sao còn tâm trí để truy cứu chuyện Loan Nhi. Nàng ta nghiến răng, giậm mạnh chân, rồi hậm hực quay về phòng thay y phục.

Vở kịch nhạt nhẽo ấy, cuối cùng cũng kết thúc.

Kỷ Vân Thư lập tức kéo Loan Nhi rời đi, tránh để Kỷ Mộ Thanh đổi ý quay lại gây chuyện.

Vừa vào sân, Loan Nhi đã vội hỏi:

“Vừa rồi Thủy Nhi bị làm sao vậy. Đang yên đang lành sao lại lao vào đại tiểu thư?”

Kỷ Vân Thư mỉm cười nhạt, rót cho mình một chén trà, dáng vẻ như sắp giảng giải điều gì đó dài dòng.

“Ngươi có biết xương cốt con người phân bố rất tinh vi không. Xương tay và xương chân dưới lớp da có liên hệ với nhau. Ở tay có một vị trí đặc biệt, ấn vào không đau, nhưng lại khiến chân tê rần, mất lực.”

Nàng nhấp một ngụm trà, giọng thản nhiên.

“Vừa rồi ta chỉ ấn đúng chỗ đó, nên mới thoát được.”

Loan Nhi nghe đến ngẩn người.

“Tiểu thư thật lợi hại!”

“Chỉ là hiểu chút cấu tạo xương cốt.”

Kỷ Vân Thư cười nhẹ.

“Hình dáng con người, nội tạng lớn nhỏ, thậm chí thời gian tử vong và mức độ phân hủy của thi thể, đều liên quan đến xương. Ngay cả hộp sọ…”

“Tiểu thư, đừng nói nữa.”

Thôi vậy.

Quỳ suốt một đêm, nàng thực sự mệt mỏi.

Kỷ Vân Thư leo lên giường, kéo chăn đắp kín người, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc