Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ ngỗ tác vẽ xương (画骨女仵作) Chương 7: Một Con Linh Trưởng Thượng Đẳng

Cài Đặt

Chương 7: Một Con Linh Trưởng Thượng Đẳng

Đêm tháng Giêng, gió lạnh từng cơn rít qua mái hiên. Trời lại đổ mưa, lất phất không dứt. Chỉ có mấy chiếc đèn lồng đỏ treo nơi góc mái hắt ra vài vệt sáng ấm áp, miễn cưỡng xua đi cái lạnh thấm xương.

Không bao lâu sau, Loan Nhi lặng lẽ bước tới, mang theo một tấm chăn mỏng và một lò sưởi tay.

“Lão gia rõ ràng biết tiểu thư sức khỏe không tốt, vậy mà vẫn phạt quỳ cả đêm. Như thế chẳng khác nào muốn lấy mạng người.”

Nói đến đó, nước mắt Loan Nhi đã rơi.

“Khóc mãi làm gì.”

Kỷ Vân Thư ôm lò sưởi tay, hơi ấm dần lan khắp cơ thể.

Loan Nhi lau nước mắt, giọng nghẹn ngào.

“Tiểu thư chính vì không tranh không giành nên mới bị người ta ức hiếp đến mức này.”

“Ai nói với ngươi?” Kỷ Vân Thư hỏi.

“Loan Nhi không mù.”

Nàng uất ức nói tiếp.

“Lần trước đại tiểu thư nhổ cây bồ thụ tiểu thư quý nhất mang về viện mình, tính là gì. Tứ tiểu thư cắt nát hết áo quần mùa đông của tiểu thư thì sao. Rồi nhị thiếu gia tự tay làm đổ đèn lưu ly của lão gia, lại đổ hết tội lên đầu tiểu thư. Tiểu thư hiền lành không truy cứu, nhưng bọn họ đâu có biết điều. Cuối cùng người đau vẫn là tiểu thư.”

Loan Nhi tức đến mức nắm chặt hai tay.

“Ngươi lại nhiều lời rồi.”

Kỷ Vân Thư khẽ trách.

“Tai vách mạch rừng, ta đã dặn bao nhiêu lần.”

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, Loan Nhi chỉ vì lo cho mình.

Từ khi chiếm lấy thân thể này, tính tình Kỷ Vân Thư ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi nguyên chủ. Thanh đạm, nhã nhặn, không thích ồn ào. Nàng vốn đã chán ghét những chuyện đấu đá, lừa lọc trong hậu viện. Việc gì nhịn được, nàng tuyệt đối không làm lớn.

Nhưng con người lại lạ lùng như thế.

Càng nhẫn nhịn, càng dễ trở thành mục tiêu.

Trong phủ, các tiểu thư thiếu gia dường như coi nàng là chỗ trút giận. Ba ngày một chuyện nhỏ, nửa tháng một chuyện lớn, đều đặn đến mức khiến người ta chỉ biết cười lạnh.

Sáng hôm sau.

Hết giờ chịu phạt, Loan Nhi dìu Kỷ Vân Thư đứng dậy, chuẩn bị trở về nghỉ ngơi. Vừa bước vào sương phòng phía tây, đã chạm mặt Kỷ Mộ Thanh.

Nàng ta khoác gấm tuyết sắc tím, viền hoa văn tinh xảo. Giày thêu kim tuyến, đầu cài trâm vàng trâm bạc, cổ đeo chuỗi trân châu nước trắng thượng hạng, vòng tay cũng là vật quý hiếm. Châu ngọc lấp lánh, khí thế ép người.

Sau lưng là hai nha hoàn theo hầu, Thủy Nhi và Lạc Nhi, thần sắc kiêu căng.

Đó vốn là phong thái quen thuộc của Kỷ gia đại tiểu thư.

“Sao, lại đi đụng mấy thứ không sạch sẽ đó à.”

Giọng nói kéo dài, nửa cười nửa khinh miệt.

Kỷ Vân Thư khẽ nheo mắt, không định để tâm, vừa bước qua thì cổ tay đã bị Kỷ Mộ Thanh chộp lấy, dùng lực siết mạnh.

“Không biết trên dưới à. Câm rồi sao.”

Kỷ Vân Thư bình thản đáp.

“Tay muội hôm qua chạm vào tử thi, còn chưa rửa sạch. Tỷ tỷ không ngại chứ.”

“Cái gì.”

Kỷ Mộ Thanh như đụng phải thứ ghê tởm, lập tức buông tay, vừa lấy khăn lau mạnh vừa chửi rủa.

“Xui xẻo. Sáng sớm đã dính phải thứ đen đủi chết tiệt này.”

Loan Nhi thấy vậy, vội vàng xen vào.

“Đại tiểu thư, tam tiểu thư hôm qua quỳ cả đêm rồi, xin người đừng làm khó nữa.”

Một tiếng tát vang lên khô khốc.

“Một con nha hoàn hạ tiện cũng xứng nói chuyện với ta.”

Kỷ Mộ Thanh lạnh lùng liếc Kỷ Vân Thư.

“Đúng là chủ nào tớ nấy. Người đâu, lôi con tiện tì này vào phòng củi, dạy dỗ đàng hoàng cho ta.”

Rõ ràng là mượn Loan Nhi để trút giận.

Kỷ Vân Thư dù sao cũng mang danh nghĩa muội muội, mắng thì được, đánh thì không. Nhưng Loan Nhi thì khác. Đánh chết cũng chỉ là một nha hoàn, vài lượng bạc là xong.

Thủy Nhi và Lạc Nhi lập tức tiến lên.

Bình thường, Kỷ Vân Thư có thể nhịn.

Nhưng động đến Loan Nhi thì không.

“Chi bằng chuyện này dừng ở đây. Muội muội sẽ tự mình răn dạy nha đầu.”

“Nha đầu này miệng lưỡi vốn không sạch.”

Kỷ Mộ Thanh cười nhạt.

“Nếu truyền ra ngoài, người ta sẽ nghĩ nha hoàn Kỷ gia ai cũng dơ bẩn. Hôm nay, ta nhất định phải dạy cho nó nhớ đời.”

Lời nói ấy, tiện thể gom luôn Kỷ Vân Thư vào cái gọi là “không sạch sẽ”.

Kỷ Vân Thư nhìn người phụ nữ trước mặt, trong lòng chỉ hiện lên một ý nghĩ lạnh lẽo.

Kỷ Mộ Thanh.

Quả thực là một con linh trưởng “thượng đẳng”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc