Thấy tôi im lặng không nói gì, Tiêu Minh Dục bèn nói tiếp: "Công chúa có địa vị cao quý, thần chỉ là một tiểu tướng ngũ phẩm, không dám tham vọng được công chúa đối xử khác biệt, chỉ mong mai sau công chúa gặp được lương duyên, cả đời hạnh phúc vui vẻ."
Hắn nói lời thành khẩn, nét mặt chân thành tha thiết.
Nếu không có những gì ám vệ tra được, tôi có lẽ sẽ cho rằng hắn khác với nam chính trong sách.
Chiêu lấy lùi làm tiến này vô dụng với tôi thôi.
Tôi khẽ cong khóa môi: "Cảm ơn lời chúc của Tiêu tướng quân nhé."
10
Tiêu Minh Dục sửng sốt ngây người, toàn thân lập tức toát lên sự mất mát bi thương.
"Công chúa vẫn còn trách thần ư? Lúc trước thần từ chối công chúa, thực ra là bất đắc dĩ mà thôi."
"Tiêu tướng quân nghĩ nhiều rồi. Chuyện lúc trước là do bản cung nhất thời nói nhầm, ngươi không nhắc, bản cung cũng quên mất."
"Công chúa, mật thám giỏi mai phục, rất khó vây bắt, thần e lần này khó mà hoàn thành thánh mệnh..."
Tiêu Minh Dục im bặt, ra vẻ như thấy chết không sờn, rồi cúi người hành lễ với tôi:
"Thần cáo lui."
Dứt lời, hắn quay người bước đi.
Đại cung nữ bên người tôi bèn nói: "Thưa công chúa, dường như Tiêu tướng quân có nỗi khó xử."
Trong sách, Bảo Nhi trung thành và tận tâm với nữ chính, bị nữ chính liên lụy, bị nữ phụ hàm oan, cuối cùng bị nam chính hạ lệnh đánh chết.
Tôi cười lạnh: "Bản cung cược một khắc đồng hồ nữa hắn ắt quay lại."
Hắn không thể dựa vào tôi lấy được "bùa bảo mệnh", há lại cam lòng?
Còn nữa, nếu hoàng đế thực sự muốn giết hắn, ngoài tôi ra thì còn ai có thể giữ mạng được cho hắn?
11
Quả nhiên, không tới một khắc đồng hồ, Tiêu Minh Dục đã quay trở lại.
Hắn chạy theo kiệu liễn của tôi, mặt đầy chân thành thắm thiết.
"Thưa công chúa, thần có một câu, nếu hôm nay không nói, e là sau này không còn cơ hội để nói với công cháu nữa."
"Mời Tiêu tướng quân nói thẳng."
"Lần đầu thần gặp công chúa, thần đã biết công chúa chính là trăng trên trời cao với thần, thần nguyện một lòng một dạ tốt với công chúa, xin công chúa hãy cho thần một cơ hội."
Tôi giật mình.
Lần này hắn lại thẳng thắn thế ư?
Cá bơi tới chủ động xin cắn móc câu, không cho ít mồi thì đúng là quá đáng.
"Tiêu tướng quân cứ yên tâm đi ban sai, hoàng huynh là minh quân."
"Tạ ơn công chúa."
Hắn hành lễ với tôi, rồi lại nói: "Bẩm công chúa, ngày phủ quốc cữu bày yến tiệc, mẹ già trong nhà lên tiếng bảo thần đưa em họ đi mở mang kiến thức, thần không thể không dẫn em ấy theo, thế nên mới khiến em ấy thất lễ trước mặt công chúa."
Đây coi như giải thích.
Không biết Nguyễn Điềm Điềm nghe được lời này thì sẽ có cảm nghĩ gì?
Tôi đề nghị chân thành: "Em họ của ngươi xinh đẹp thuần khiết, là một giai nhân hiếm có, mong Tiêu tướng quân trân trọng."
Tiêu Minh Dục lại coi là tôi đang ghen tuông, còn nói sẽ để tôi biết thái độ của hắn.
Nhưng bất kể nói thế nào, vây bắt mật thám là chuyện hệ trọng của triều đình.
Tôi né mấy lời không thể nói, báo tất cả những gì mình biết cho hoàng đế.
Hoàng đế còn hiểu nhầm là tôi nhớ nhung Tiêu Minh Dục mãi không quên, tích cực điều tra chạy vạy cho công chuyện của hắn, nên hoàng đế vừa một bên hận rèn sắt không thành thép, một bên lại thu xếp mọi chuyện.
Vốn chuyện này được tiến hành rất thuận lợi, nhưng không tới hai ngày lại nghe nói Tiêu Minh Dục rơi vào bẫy của mật thám.
Giống hệt tình tiết trong cốt truyện.
Mà tôi còn lâu mới học theo nữ chính đi phấn đấu quên mình cứu hắn.
Tiêu Minh Dục có tránh được kiếp nạn này không thì phải xem vận mệnh của hắn như thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
