"Ngươi là thiên kim của nhà đại thần nào?"
Không phải ai cũng có thể tùy tiện sử dụng danh xưng "thần nữ" này.
Nàng ta khẽ cắn môi, mắt ứa lệ, ấm ức nhìn Tiêu Minh Dục, rồi lại nhanh chóng dời mắt đi, cúi đầu trước tôi và nói với vẻ đáng thương: "Dân nữ... Là cháu gái của lão phu nhân phủ Ninh Viễn tướng quân."
Nếu là nguyên chủ, giờ phút này có lẽ nàng ấy sẽ tỏ vẻ mình hiền lương độ lượng, thậm chí để lấy lòng nam chính, nàng ấy sẽ còn yêu thương cả em họ của hắn nữa.
Nhưng tiếc rằng người ngồi đây bây giờ là tôi.
Con người tôi vốn không có đạo đức, không ai có thể dùng đạo đức ép buộc tôi được.
8
Tôi không quan tâm Tiêu Minh Dục và Nguyễn Điềm Điềm có nét mặt như thế nào, mà quay sang nói với cậu:
"Cậu nhà lớn nghiệp lớn, mà kẻ hầu người hạ lại hành sự không cẩn thận chút nào. Chó mèo nào cũng thả tới trước mặt bản cung nói chuyện thế này."
Cậu lập tức hiểu ý tôi, bèn giơ tay lên ra hiệu, lập tức có người hầu đi tới mời Nguyễn Điềm Điềm rời tiệc.
Nguyễn Điềm Điềm tủi thân đưa mắt nhìn Tiêu Minh Dục, nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.
Tiêu Minh Dục nhìn tôi với vẻ không tin nổi.
Những kẻ khác cũng ngạc nhiên tới ngây người.
Dường như bọn họ không ngờ có ngày một kẻ làm chó liếm như tôi lại không thèm liếm nữa.
Sau khi người của phủ quốc cữu cương quyết mời Tiêu Minh Dục và Nguyễn Điềm Điềm đi, tôi nhấc chén trà, thong dong nói với mọi người:
"Hôm nay là yến tiệc cậu của bản cung thết đãi, các vị xin hãy ăn uống no say, đừng để những kẻ không liên quan ngoài kia quấy nhiễu làm hỏng sự hào hứng. Bản cung lấy trà hay rượu, kính các vị một ly."
Ngay sau đó là một mảng ca ngợi.
Còn về phần Tiêu Minh Dục, chẳng qua là được người ta nâng lên cao quá dẫn đến đắc chí vênh váo, mà quên mất tại sao hắn lại được người ta nâng niu như thế.
Tôi chẳng cần làm gì, chỉ cần để người ta biết tôi không thèm hắn nữa.
Xem liệu còn mấy người nâng đỡ hắn, vội vàng trải đường cho hắn nữa không?
9
Tôi không kiếm chuyện với Tiêu Minh Dục thì thôi, hắn lại tới tìm tôi trước.
Mà nghĩ ra thì hẳn là sau chuyện ở phủ quốc cữu, hẳn là Tiêu Minh Dục cảm thấy chênh lệch, chịu nhục không ít.
Ngày đó, tôi đi qua cạnh điện Thái Hòa.
Tiêu Minh Dục chờ sẵn ở đó, nhìn tôi với ánh mắt đong đầy yêu thương.
"Có thể gặp công chúa một lần, thần có chết cũng không hối tiếc."
Tôi lập tức nổi hết da gà da vịt.
Đúng là quá châm chọc.
Nhưng rốt cuộc hắn có ý đồ gì?
"Sao Tiêu tướng quân lại nói mấy lời mang điềm gở như thế?"
"Không dối gạt công chúa, gần đây hình như trong kinh có mật thám ngoại tộc thường xuyên lui tới, hoàng thượng lệnh thần trong vòng bảy ngày phải tra cho rõ, nếu không sẽ lấy đầu thần."
À à, hóa ra tới tìm ta để bảo mệnh đây mà.
Nói đến chuyện bắt mật thám, tôi nhớ tới tình tiết trong sách.
Đó là sau khi nam nữ chính thành thân, nam chính phụng mệnh đi vây bắt mật thám.
Nữ chính đứng sau bày mưu tính kế, mà nữ phụ Nguyễn Điềm Điềm không những mạo nhận công lao, còn biến khéo thành vụng làm hại nam chính rơi vào tay mật thám.
Vì cứu nam chính, nữ chính cam nguyện tự mình mạo hiểm, trúng độc bị thương nặng.
Sau khi nam chính được cứu ra, hắn lại tin lời nữ phụ, hiểu nhầm nữ chính hại bọn họ.
Bắt đầu từ khi đó nữ chính phải chịu bức hại nặng nề về mặt thể xác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
